Hòa thượng Tịnh Không giảng tại
Tịnh Tông Học Hội Tân Gia Ba, tháng 5 năm 1998
Tập 29 (Số 14-12-29)
Xin
mở kinh, quyển trung, trang 102, bắt đầu xem từ hàng thứ hai:
Phật cáo Diêm La thiên tử,
Nam Diêm Phù Đề chúng sanh kỳ tánh cang cường, nan điều nan phục.
Ðức Phật bảo Diêm La Thiên Tử: :Chúng sanh trong cõi
Đức Thế Tôn trả lời vua Diêm La, nói rõ tại sao Địa Tạng Bồ Tát giáo hóa chúng sanh ở thế gian, chúng sanh tiếp nhận sự giáo hóa của Địa Tạng Bồ Tát có thể thoát ly cõi khổ, nhưng sau một thời gian rất ngắn họ lại đọa vào ác đạo; lý do là vì .tánh tình cang cường・, chữ .tánh・ ở đây là tập tánh, chẳng phải là bản tánh. Trong sách nhà Nho chúng ta thấy Mạnh Tử nói .tánh thiện・, Tuân Tử nói .tánh người là ác・, hai cách nói này đều là hai cực đoan nhưng cũng có đạo lý. Còn Khổng Phu Tử chẳng nói giống họ, theo Khổng Tử thì tánh người chẳng thiện, chẳng ác, cho nên kiến giải của thánh nhân đích thật chẳng giống hiền nhân, ngài nói .tánh tương cận, tập tương viễn・, tương cận là nói mọi người đều giống nhau, chẳng thiện chẳng ác, đó là tương cận; nói thiện ác đều là nói về tập tánh, chẳng phải bản tánh, chúng ta phải hiểu rõ điểm này. Tập tánh cũng giống như trong nhà Phật nói những hạt giống của tập khí chứa đựng trong A Lại Da Thức, có cả thiện lẫn ác. Thiện cũng là ác, tại sao? Đó chẳng phải là bản tánh. Trong nhà Phật, đặc biệt là trong Đại Thừa Phật pháp nói về Thiện, tiêu chuẩn của Thiện là tự tánh, [những gì] trong tự tánh vốn sẵn có là Thiện, cho nên chữ Thiện này chẳng phải chữ Thiện trong thiện-ác; chữ thiện trong thiện-ác cũng chẳng phải thiện, chúng ta phải hiểu rõ.
Nói đến chúng sanh trong lục đạo, Diêm Phù Đề có thể bao gồm lục đạo. Trong lục đạo, tại sao họ không thể thoát ra khỏi luân hồi? Tại sao không thể siêu việt tam giới? Vì tập khí từ vô lượng kiếp đến nay quá sâu, quá nặng. Trong kinh đức Phật nói với chúng ta hết thảy những chúng sanh hữu tình này xả thân xong rồi thọ sanh, chúng ta gọi là đầu thai nhận quả báo, đây là đạo lý gì? Đức Phật nói tập khí nào mạnh thì lôi đi trước. Mỗi chúng sanh có đầy đủ tập khí của mười pháp giới, cho dù chúng sanh trong địa ngục cũng có hạt giống Phật, nhưng tại sao họ không thể làm Phật? Tuy họ có hạt giống Phật, sức mạnh của hạt giống này yếu ớt, sức mạnh của tham, sân, si phiền não mạnh mẽ, hạt giống nào mạnh thì thọ báo trước, bởi vậy nên họ mới đọa ác đạo. Đức Phật nói rõ nguyên nhân, chúng ta hãy bình tĩnh suy nghĩ thì sẽ thấy đích thật là như vậy. Chúng sanh trong lục đạo .khó điều, khó phục・, .điều・ là hòa giải, hòa thuận, [việc này] thật chẳng dễ, .phục・ là hàng phục tập khí tham, sân, si, tương đối không dễ dàng. Đây là đã nói rõ nguyên nhân.
Thị đại Bồ Tát ư bá thiên kiếp đầu đầu cứu
bạt.
Ðại Bồ Tát đây trong trăm
ngàn kiếp đã từng cứu vớt.
Câu
.thị đại Bồ Tát・ là chỉ Địa Tạng Bồ Tát, thật ra Địa Tạng Bồ Tát trong vô lượng
kiếp qua chưa từng rời khỏi lục đạo.
Lục đạo là chỗ khổ nhất của hết thảy chúng sanh, nhất là tam đồ: địa ngục,
ngạ quỷ, súc sanh, Địa Tạng Bồ Tát chẳng lìa khỏi những chỗ này. Ngài cũng giống như đức Phật Thích Ca
Mâu Ni dùng trăm ngàn ức hóa thân .đầu đầu cứu bạt・. Địa Tạng Bồ Tát hóa ra thân gì? Không nhất định, tùy loại hóa thân. Chúng ta trong một đời đã gặp Địa Tạng
Bồ Tát chưa? Thường thường gặp Địa
Tạng Bồ Tát, nhưng chúng ta không thể nhận biết. Khi chúng ta khởi một niệm ác, muốn làm
một chuyện xấu, có người đến khuyên chúng ta, đến dẫn dắt chúng ta, người ấy
chính là hóa thân của Địa Tạng Bồ Tát, chúng ta đâu biết? Cho nên Địa Tạng Bồ Tát chẳng lúc nào là
không có mặt, nơi nào cũng có. Ngài
khuyên chúng ta, chúng ta có thể tin theo không? Chịu nghe theo không? Không nhất định, cho nên vẫn gây tạo tội
nghiệp như cũ.
Chúng
ta phải biết chân tướng sự thật này, hết thảy chư Phật, Bồ Tát hóa thân đều
chẳng nhất định, phía trước tôi đã nêu thí dụ nói rõ cảm ứng đều thường chỉ
trong vòng sát na, chỉ trong phút chốc.
Chư Phật, Bồ Tát mượn người xung quanh chúng ta, quý vị biết quỷ thần có
thể nhập vào thân người ta, mọi người đều biết, [vậy thì] không lẽ Phật, Bồ Tát
chẳng thể nhập vào thân người ta sao?
Phật, Bồ Tát nhập vào thân người ta thì đó là hóa thân của Phật, Bồ Tát,
trong khoảng vài phút đó mượn thân thể của người, hoặc của vật, cả y báo và
chánh báo đều được, chỉ cần có thể xúc động bạn, làm bạn giác ngộ, làm cho bạn
quay đầu, thì đó đều là Phật, Bồ Tát.
Khi yêu ma quỷ quái nhập vào thân thì đều giúp bạn làm ác, họ thấy bạn
làm ác thì họ vui; họ thấy bạn làm ác thì họ khen ngợi. Đó là yêu ma quỷ quái, chẳng phải là
Phật, Bồ Tát. Cho nên chúng ta hiểu
đạo lý này, biết những chân tướng sự thật này, những gì nói trong kinh Hoa
Nghiêm còn sai được sao? Chỉ có một
mình ta là phàm phu, ngoài mình ra tất cả đều là chư Phật, Bồ Tát hóa thân thị
hiện để độ mình, độ cho một mình tôi - một chúng sanh ương ngạnh khó giáo hóa
này. Bất luận là người thiện, người
ác, trong thuận cảnh hay nghịch cảnh, hết thảy đều là hóa thân của chư Phật, Bồ
Tát. Nếu bạn có thể quán như vậy,
có thể quay đầu trở lại, thì thật sự quay đầu là bến bờ, đời này đương nhiên
chúng ta có thể được độ. Câu kinh
văn trong đoạn trên chính là nói về việc này.
Như
thị chúng sanh tảo lịnh giải thoát.
Những chúng sanh đó, làm cho họ sớm được giải thoát.
Đây là kỳ vọng của chư Phật, Bồ Tát đối với hết thảy chúng sanh, hy vọng hết thảy chúng sanh sớm một ngày được độ. .Giải thoát・ tức là được độ, .giải・ là giải trừ vọng tưởng, phân biệt, chấp trước, giải trừ phiền não tập khí của bạn; .thoát・ là thoát ly lục đạo luân hồi, thoát ly biển khổ sanh tử. Đây là kỳ vọng của chư Phật, Bồ Tát đối với hết thảy chúng sanh.
Thị tội báo nhân nãi chí đọa đại ác thú, Bồ Tát dĩ phương tiện lực, bạt
xuất căn bản nghiệp duyên, nhi khiển ngộ túc thế chi sự.
Những
người bị tội báo cho đến bị đọa vào đường đại ác, Bồ Tát dùng sức phương tiện
nhổ sạch cội gốc nghiệp duyên, làm cho họ hiểu được các việc đời trước.
.Tội báo nhân・ là chỉ lục đạo chúng sanh. Nhìn từ mắt người giác ngộ thì trong lục đạo, người cõi trời cũng là người có tội báo. Không những lục đạo là tội báo, trong kinh Lăng Nghiêm chúng ta thấy đức Phật Thích Ca Mâu Ni nói những người Tiểu Thừa cũng là tội báo. Tiêu chuẩn của ngài là .kiến tánh・, minh tâm kiến tánh thì mới là người .thật sự bình thường・, chưa kiến tánh đều là tội báo. Do đó có thể biết y theo tiêu chuẩn của kinh Hoa Nghiêm, y theo tiêu chuẩn của kinh này, kinh này và kinh Hoa Nghiêm chẳng khác, chúng sanh trong thập pháp giới đều là tội báo. .Nãi chí đọa đại ác thú・, câu này chuyên chỉ tam đồ, trong thập pháp giới thì ngạ quỷ, địa ngục, súc sanh là đại ác thú. Cho nên chúng ta mới biết đối tượng độ hóa chúng sanh của Địa Tạng Bồ Tát, phạm vi bao gồm cả thập pháp giới, trong thập pháp giới đều có ứng hóa thân của Địa Tạng Bồ Tát. .Bồ Tát dĩ phương tiện lực・, .phương tiện lực・ đã được nói ở phía trước rất nhiều, được giải thích rất rõ ràng.
.Bạt
xuất căn bản nghiệp duyên・, Bồ Tát dùng phương pháp gì để cứu vớt chúng sanh
khổ nạn? Chúng ta nhất định phải
biết việc này. Bồ Tát chẳng dùng
thần thông, thần thông chẳng cứu nổi chúng sanh; Bồ Tát dùng giáo học, khuyên
dạy; chúng sanh tạo tội nghiệp thì họ nhất định phải thọ quả báo, Phật, Bồ Tát
không thể chịu thay họ. Nếu Phật,
Bồ Tát có khả năng chịu khổ báo thay hết thảy chúng sanh, ngài đại từ đại bi
thì đã thay chúng ta chịu rồi, chúng ta còn phải tu hành làm chi nữa? Chẳng cần nữa. Nhà Phật nói Lý với bạn, chẳng giống như
các tôn giáo, [tôn giáo] nói bạn tin thì sẽ được cứu, nhà Phật thì không nói
vậy; bạn tin Phật thì bạn cũng không được cứu; bạn tin Bồ Tát, kính Bồ Tát, lạy
Bồ Tát thì bạn cũng không thể được cứu.
Làm sao mới được cứu? Bạn
phải quay đầu (sửa sai đổi mới) thì bạn sẽ được cứu. Phật dạy chúng ta đạo lý này; tại sao
bạn bị mê hoặc? Bạn tạo tội nghiệp
như thế nào? Bạn thọ khổ báo như
thế nào? Đức Phật nói những chuyện
này rõ ràng, rành rẽ cho bạn để bạn hiểu rõ, giác ngộ. Sau khi hiểu rõ, bạn có thể dứt hết thảy
việc ác, tu hết thảy việc thiện, đó là đã được độ! Trong kinh điển chúng ta đã thấy rất
nhiều, chúng sanh trong địa ngục vừa khởi một niệm sám hối, vừa sanh một tâm
niệm thiện, thì họ bèn thoát khỏi địa ngục. Do đó có thể thấy cho dù tội nghiệp cực
nặng, chỉ cần khởi lên một thiện niệm nhỏ thì liền phá vỡ địa ngục, bèn siêu
sanh. Ở cõi người thì một niệm
thiện nhỏ bé này không đủ, cõi người là cõi thiện ác lẫn lộn, một niệm thiện
nhỏ này thật sự chẳng đủ. Tại sao
trong địa ngục một niệm thiện nhỏ lại quý như vậy? Địa ngục là cõi thuần ác, một niệm thiện
nhỏ như vậy là hy hữu phi thường, vô cùng khó được, vật gì cũng quý ở chỗ hiếm
hoi, ít có. Chúng sanh trong địa
ngục rất khó sanh được một niệm thiện, thật sự là chẳng dễ, đây là chỗ khác
nhau giữa các pháp giới, thiện ác quả báo chẳng giống nhau.
Chúng
ta từ chỗ này quan sát, Phật pháp là [phương pháp] giáo hóa, dạy dỗ chúng
sanh. Chúng sanh tiếp nhận sự dạy
dỗ của Phật, Bồ Tát, sau khi giác ngộ thì có thể biến đổi cơ thể vật chất, có
thể biến đổi hạnh nghiệp ác báo.
Câu sau đây có thể nói là nội dung của giáo học Phật pháp, Phật dạy
chúng sanh những gì? .Khiến cho
chúng sanh biết sự việc đời quá khứ・, mức thấp nhất là Phật dạy chúng ta
biết nhân quả ba đời, khẳng định quả báo thiện ác. Thiện nhân thì nhất định sẽ được thiện
quả, ác nhân thì nhất định sẽ bị ác báo, nhân duyên quả báo tơ hào chẳng sai,
đây là nhân quả rất cạn cợt. Nhân
quả sâu hơn, đây là như kinh Đại Thừa nói .Niệm Phật là nhân, thành Phật là
quả・, bởi vậy chúng ta biết đức Phật giảng kinh thuyết pháp cho hết thảy
chúng sanh trong thập pháp giới, chẳng qua là giúp mọi người khai ngộ mà
thôi. .Khai thị ngộ nhập・, bốn chữ
này trong kinh Pháp Hoa nói rõ cương lãnh của chư Phật Như Lai giáo hóa hết
thảy chúng sanh, một câu nói bèn nói rõ ra. .Khai thị・ có cạn sâu, rộng hẹp khác
nhau, .ngộ nhập・ cũng như vậy. Xem
tiếp kinh văn:
Tự thị Diêm Phù chúng sanh kết ác tập trọng, toàn xuất toàn nhập, lao
tư Bồ Tát cửu kinh kiếp số nhi tác độ thoát.
Nhưng vì chúng sanh trong cõi Diêm Phù Ðề kết ác tập
nặng, vừa ra khỏi lại trở vào, làm nhọc cho Bồ Tát phải trải qua nhiều số kiếp
để độ thoát.
.Tự thị・ chỉ những chúng sanh trong lục đạo. Họ .kết ác tập trọng・, .kết・ nghĩa là như người thế gian chúng ta thường nói .tổng kết, quy kết・. Chẳng phải tạo ác chỉ một đời mà thôi, nhiều đời nhiều kiếp từ vô lượng kiếp tổng kết tập khí ác. .Ác・ nói tóm lại tức là tham, sân, si tam độc, hết thảy tất cả ác nghiệp đều sanh khởi, phát triển từ ba độc này, đương nhiên sẽ phải tùy nghiệp thọ báo. .Tập・ là tập khí, tập khí nặng vô cùng. Thế nên trong ác đạo, đây chẳng phải nói lục đạo, tam thiện đạo và tam ác đạo .toàn xuất toàn nhập・, .xuất・ nghĩa là thoát lìa tam ác đạo, bạn sanh vào tam thiện đạo. Ngày nay chúng ta được thân người, cõi trời, cõi người, và Tu La được kể là tam thiện đạo; địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh là tam ác đạo. .Toàn xuất・ nghĩa là thoát khỏi tam ác đạo, .toàn nhập・ là trở về tam ác đạo, .toàn・ nghĩa là rất nhanh. Nói thật ra sau khi đọa tam ác đạo thì thoát khỏi chẳng dễ, trong kinh nói rất rõ ràng, đạo lý này rất sâu rộng, kinh điển Đại Thừa cũng nói rất nhiều. Bồ Tát giáo hóa chúng sanh trong tam ác đạo, chư vị nhất định phải biết, nếu chúng sanh này, chúng sanh đọa trong ác đạo chẳng đầy đủ thiện căn, phước đức, nhân duyên thì chư Phật, Bồ Tát trong ác đạo cũng chẳng làm gì được vì chúng sanh chẳng tiếp nhận, chẳng chịu nghe lời. Hiện tượng này chẳng khó hiểu, tại sao vậy? Chư Phật, Bồ Tát ứng hóa trong thế gian chúng ta, cõi người thù thắng hơn cõi súc sanh quá nhiều, chư Phật, Bồ Tát đau lòng, rát miệng thị hiện ở tại thế gian, bạn hãy xem những người trong thế gian này, có mấy ai chịu tin tưởng?
Phật giáo từ khi đức Phật Thích Ca Mâu Ni bắt đầu, nếu dùng cách tính của người ngoại quốc cũng hơn hai ngàn năm trăm năm, từng đời truyền trao tiếp nối. Những thiện tri thức tại gia, xuất gia, mọi người đều biết có rất nhiều vị thân phận được tiết lộ là chư Phật, Bồ Tát ứng hóa tái lai. Trong lịch sử có ghi Vĩnh Minh Diên Thọ là A Di Đà Phật tái lai, Thiện Đạo đại sư cũng là A Di Đà Phật tái lai, Trí Giả đại sư là Thích Ca Mâu Ni Phật tái lai, Hàn Sơn, Thập Đắc chư vị đều biết chính là Văn Thù, Phổ Hiền tái lai, thời cận đại Ấn Quang pháp sư là Đại Thế Chí Bồ Tát tái lai, đây là những vị có thân phận được tiết lộ. Còn những vị không tiết lộ thân phận không biết là bao nhiêu người. Các ngài thị hiện ở thế gian này chẳng có mảy may vì mình, hết thảy đều vì chúng sanh, vì Phật pháp trụ thế lâu dài, có bao nhiêu người tin tưởng? Ngày nay nhân khẩu thế giới, báo ngày hôm qua đăng, hai ngàn năm sau người trên thế giới đã tới sáu mươi ức. Trong số sáu mươi ức người này có bao nhiêu người gặp được Phật pháp? Hiện nay là thời Mạt Pháp, Phật pháp cũng có giả mạo, không những phẩm vật thương mại có đồ giả, trong Phật pháp cũng có đồ giả, có mấy ai gặp được Phật pháp chân chánh? Cho dù gặp được Phật pháp chân chánh, bạn có tin được hay không? Như vậy lại loại bớt thêm rất nhiều người. Sau khi bạn tin xong, bạn có thể hiểu rõ được không? Sau khi hiểu rõ, bạn có thể y giáo phụng hành hay không? Nói cho bạn biết từng tầng, loại bớt đi từng tầng, người còn sót lại e rằng không đến một trăm người. Ở cõi người, Phật, Bồ Tát giáo hóa chúng sanh đã khó khăn như vậy, huống chi là trong ác đạo! Trong ác đạo, đức Phật giáo hóa chúng sanh không biết khó khăn hơn cõi người gấp bao nhiều lần, việc tốt như vầy mà họ không tin tưởng thì đâu có cách chi khác? [Vì] họ chẳng chịu tiếp nhận.
Cho dù trong thời kỳ hoàng kim của Phật giáo Trung Quốc, triều Tùy, Đường, số cao tăng đại đức, trưởng giả cư sĩ có thể nói là rất nhiều, trong Cao Tăng Truyện, Cư Sĩ Truyện chúng ta biết được, nhưng nếu so sánh với toàn bộ số người [trên thế giới] thì cũng là quá ít. Trong lịch sử Trung Quốc có thể nói pháp duyên thù thắng nhất là Thiền Tông Lục Tổ Huệ Năng đại sư, lúc ngài còn tại thế, số người theo học với ngài, chúng ta thống kê đại khái chắc cũng có một vạn người, số người thường ở gần ngài cũng có một, hai ngàn người. Nhưng thật sự thành tựu, trong Đàn Kinh có ghi số người thật sự được độ là bốn mươi ba người, còn những kẻ khác tuy tiếp nhận sự giáo huấn của ngài, nhưng vẫn phải .toàn xuất toàn nhập・, thật sự siêu việt lục đạo chỉ có bốn mươi ba người, do đó bạn mới biết việc này rất khó, chẳng phải dễ đâu. Lời Phật nói chẳng sai .Tánh tình chúng sanh trong cõi Nam Diêm Phù Đề ương ngạnh, khó điều phục・. Chúng ta suy nghĩ cặn kẽ, hãy nghĩ thử xem, sau đó đừng nhìn kẻ khác, chỉ nghĩ về mình, chính mình có phải cũng .khó điều khó phục・ hay chăng? Trong đời này chúng ta có thể được độ hay không? Do đó mới biết pháp môn Tịnh Tông vô cùng quý báu, được hết thảy chư Phật tán thán, là có đạo lý vậy.
Tham Thiền nếu chẳng phải là người thượng căn thì chẳng thể khai ngộ, chẳng thể kiến tánh, nếu không kiến tánh thì vẫn phải .toàn xuất toàn nhập・, vẫn phải làm chuyện này; nói cách khác bạn sẽ chẳng thể thoát khỏi lục đạo luân hồi. Bạn có thể được thiền định, người được thiền định tương đối nhiều, bạn có thể sanh lên cõi trời Dục Giới, Sắc Giới, cao nhất là sanh đến trời Vô Sắc Giới. Sanh đến cõi trời Vô Sắc Giới thì cũng chẳng thể tránh khỏi quả báo trong tam đồ. Trong kinh giảng rất rõ ràng, người ở Tứ Thiền Thiên, Tứ Không Thiên sau khi mạng chung đều đọa địa ngục, sau khi đọa địa ngục thì thọ mạng [ở địa ngục] còn dài hơn thọ mạng ở Tứ Không Thiên. Đây là lời nói trong kinh Địa Tạng, thọ mạng người ở cõi trời Phi Tưởng Phi Phi Tưởng là tám vạn đại kiếp, kinh Địa Tạng nói thọ mạng trong địa ngục là vô lượng kiếp, chẳng phải tám vạn, tám vạn so với vô lượng kiếp thì chẳng thấm vào đâu. Bạn nghĩ coi chuyện này phiền phức biết mấy, chúng ta hãy bình tĩnh suy nghĩ, chuyện này bày trước mặt đáng sợ dường nào! Đường đi trước mắt chúng ta phải chọn lựa ra sao là quyết định tại giờ phút này.
Sau đó bạn mới biết công đức của Niệm Phật Đường bao lớn, phiền não tập khí của người căn tánh trung hạ chúng ta rất nặng, chính mình đích thật không có khả năng đoạn phiền não, chẳng có khả năng hàng phục tập khí của mình, phải làm sao đây? Niệm Phật Đường là một lò đúc vàng, là một xưởng luyện thép. Khi bạn thật sự giác ngộ rồi, bước vào Niệm Phật Đường, thì thật thà niệm vài năm, niệm đến tự mình chắc chắn vãng sanh, vậy thì bạn đã đi đúng đường. So với quả báo của người đại triệt đại ngộ, minh tâm kiến tánh trong Tông Môn còn thù thắng hơn nhiều. Địa vị của người minh tâm kiến tánh trong Tông Môn là gì? Là bậc Sơ Trụ trong Viên Giáo. Trong Niệm Phật Đường vãng sanh bất thoái thành Phật, đến Cực Lạc thế giới là A Duy Việt Trí Bồ Tát, vậy thì làm sao sánh bằng! A Duy Việt Trí Bồ Tát là Thất Địa trở lên, minh tâm kiến tánh mới là Sơ Trụ, công đức lợi ích này chúng ta phải giác ngộ. Nhưng người học Phật mà có cơ hội gặp được pháp môn Niệm Phật cũng chẳng nhiều, cho dù đã gặp được cũng chẳng làm được đúng như pháp. Chính vì nguyên nhân này nên chúng tôi khuyến khích các bạn đồng tu niệm Phật ở khắp nơi nếu có cơ duyên nên đến Cư Sĩ Lâm ở Tân Gia Ba coi thử, chúng tôi cũng chẳng dám nói rằng chúng tôi làm đúng như pháp, nhưng chúng tôi tận tâm tận lực làm, có thể giúp cho mọi người tham khảo, chúng tôi tiếp nhận đề nghị của mọi người. Nguyện vọng của mỗi người trong đạo tràng này là không ngừng cải tiến, hy vọng Niệm Phật Đường có thể làm đến tận thiện tận mỹ, đúng như lý như pháp. Do đó chúng tôi mở rộng, chẳng đóng kín, bất cứ người nào đề ra ý kiến chúng tôi đều tham khảo rất thận trọng, chỉ cần là ý kiến tốt thì chúng tôi đều tiếp nhận.
Ở đây nói .lao tư Bồ Tát・, Bồ Tát ở đây là chỉ Địa Tạng Bồ Tát, và cũng có thể chỉ hết thảy chư Phật, Bồ Tát. .Cửu kinh kiếp số, nhi tác độ thoát・, từ vô lượng kiếp đến nay, Bồ Tát chẳng nhọc chẳng chán. Trong kinh điển, Phật cũng có ví dụ, ví dụ rất hay. Tâm nhẫn nại của Bồ Tát độ chúng sanh cũng giống như nông phu trồng cây ăn trái vậy, mỗi ngày hái trái cây trong vườn, trái nào chín rồi thì hái trước, chưa chín thì đợi thêm vài ngày. Do đó chư Phật, Bồ Tát độ chúng sanh trong lục đạo, độ chúng sanh căn tánh chín muồi trước, kinh Di Đà nói .chẳng thể dùng ít thiện căn, phước đức, nhân duyên được sanh cõi ấy・; khi thiện căn, phước đức, nhân duyên đều đầy đủ, chín muồi hết [thì mới được độ]. Thiện căn là gì? Khi tiếp xúc đến pháp môn này có thể tin, có thể hiểu, đây là thiện căn. Phước đức là gì? Có thể làm theo, có thể chứng được, đây là phước đức. Tông Tịnh Độ nói .chứng・ tức là vãng sanh. Họ chịu niệm Phật nên thật sự vãng sanh, đó là chứng quả rồi. Nhân duyên tức là gặp được chánh pháp, gặp được thiện tri thức, đồng tham đạo hữu tốt, đây là duyên phận. Đây là ví như cây trái trong vườn đã chín rồi, chín thì hái trước, chưa chín thì Phật, Bồ Tát sẽ chờ đợi. Nhưng phàm là chúng sanh căn tánh chín muồi đều chẳng phải ngẫu nhiên, đều huân tu từ vô lượng kiếp đến nay mới thành thục, cơ duyên này vô cùng khó được, vô cùng hiếm có.
Chúng ta xây dựng Niệm Phật Đường, hiện nay Niệm Phật Đường mỗi tuần niệm Phật chín mươi sáu giờ đồng hồ, mỗi ngày nghe kinh hai giờ; mỗi tuần có mười bốn giờ nghe kinh, chín mươi sáu giờ niệm Phật. Chúng tôi hy vọng Niệm Phật Đường này có thể vĩnh viễn giữ gìn lâu dài, giải hạnh tương ứng. Đồng tu vào Niệm Phật Đường đều có thể sanh tâm hoan hỷ, việc này đem lại niềm an ủi lớn lao cho chúng tôi, chúng tôi biết đã làm đúng như pháp. Nếu không đúng như pháp thì khi vào Niệm Phật Đường không thể sanh tâm hoan hỷ. Họ niệm được hoan hỷ thì một ngày nào đó chúng tôi tin tưởng họ sẽ thành tựu. Hiện tại có thể đạt được Niệm Phật Tam Muội, phần đông gọi là công phu thành phiến, pháp hỷ sung mãn, họ có thể đạt đến trình độ này thì nhất định sẽ được sanh tịnh độ. Thời gian tu học trong đời này phải đoạn dứt ngoại duyên, điểm này rất quan trọng. Phàm người niệm Phật ở Niệm Phật Đường tương lai không thể vãng sanh, chẳng có nguyên nhân nào khác, chính là vì họ chẳng đoạn dứt ngoại duyên, trong tâm vừa niệm Phật vừa lo nghĩ những chuyện bên ngoài, đây là chướng ngại. Lúc lâm chung lại phan duyên đến cảnh giới bên ngoài, vậy thì sẽ .thoạt ra thoạt vô・ nữa, vậy thì rất đáng tiếc. Phải tránh chướng ngại này, nhất định phải buông xuống hết thảy thân tâm, thế giới, bình thường chúng ta phải hạ công phu này, hết thảy đều phải buông xuống, đừng ôm chặt vào lòng nữa. Trong tâm chỉ có một câu .Nhớ Phật niệm Phật, hiện tiền tương lai nhất định thấy Phật・. Điểm này vô cùng quan trọng! Trong đời này của chúng ta, có thành tựu được hay không là quyết định ở tại chỗ này. Nhất định phải biết nếu không buông xả được ngoại duyên thì đều là chướng ngại. Xin xem tiếp kinh văn, đây là Thế Tôn dùng ví dụ để nói:
Thí như hữu nhân
mê thất bản gia, ngộ nhập hiểm đạo, kỳ hiểm đạo trung đa chư Dạ Xoa cập hổ lang
sư tử, ngoan xà phúc hiết, như thị mê nhân tại hiểm đạo trung, tu du [1]
chi gian tức tao chư độc.
:Ví như
có người quên mất nhà mình, đi lạc vào đường hiểm; trong con đường hiểm đó có
rất nhiều quỷ Dạ-xoa, cùng cọp, sói, sư tử, rắn độc, bò cạp. Người mê muội đó ở
trong đường hiểm chỉ chừng giây lát là sẽ gặp các thứ độc.;
.Thí như・ tức là ví dụ, nói một ví dụ như sau. .Hữu nhân・, người này tức là chúng sanh
trong lục đạo, .mê thất bản gia・, .bản gia・ là chỉ tự tánh của chúng ta, mê mất
bản tánh. .Ngộ nhập hiểm đạo・, chữ .ngộ・
có nghĩa giống như chữ .ngoa・ (bậy, sai trái), đi lạc vào đường hiểm, .hiểm
đạo・ chỉ lục đạo luân hồi, ở đây đặc biệt chỉ tam ác đạo. Thật ra nhà Phật thường nói đường luân
hồi hiểm ác, lời này nói rất có lý, tại sao vậy? Trong lục đạo đều có tà ác, từ cõi trời
Sắc Giới trở lên thì đỡ hơn một chút, vì họ có công phu định lực, chúng ta
thường gọi là .Định cộng Giới・[2],
họ chẳng tạo ác. Tuy chẳng tạo ác,
những hạt giống tập khí ác này từ vô lượng kiếp đến nay vẫn còn tồn tại, chẳng
đoạn mất, chỉ nhờ công phu định lực nên khống chế nổi hạt giống tập khí ác,
chẳng phát khởi mà thôi. Một khi
định lực của họ mất đi, sức mạnh của tập khí ác còn mạnh y như cũ, sẽ bộc phát ngay
lập tức, thế nên họ đọa ác đạo, đọa địa ngục. Phần đông chúng ta cũng hiểu đạo lý này,
càng chèn ép ý niệm ác, chèn ép là tạm thời khống chế, một khi chèn ép không
nổi, thì khi bộc phát sẽ rất đáng sợ!
Cũng cùng một đạo lý, huống chi là ở trong tam đồ?
Cho nên chúng ta quan sát kỹ càng hiện tượng
này, trạng huống hiện nay trong xã hội, mọi người đều hiểu rõ. Trong xã hội hiện nay những gì mắt chúng
ta nhìn thấy, tai nghe, mũi ngửi, lưỡi nếm, sáu căn tiếp xúc cảnh giới bên
ngoài chẳng phải là như trong kinh nói .Dạ xoa, hổ, sói, sư tử, rắn độc, bò
cạp・ hay sao? Sáu căn tiếp xúc cảnh
giới sáu trần có thứ nào chẳng độc?
Có một loại nào chẳng hại cho pháp thân huệ mạng của mình? Khắp cả cõi đất đều [độc]. Trong kinh Lăng Nghiêm đức Phật nói thời
đại ngày nay của chúng ta .tà sư thuyết pháp như cát sông Hằng・, tà sư chính là
những thứ nói ở đây .Dạ xoa, hổ, sói, sư tử, rắn độc, bò cạp・, bề ngoài bạn
nhìn thấy là hình dáng con người, nhưng trong tâm tràn đầy tham, sân, si,
mạn. Chúng ta sinh sống trong hoàn
cảnh như vậy, đây là .đường hiểm・.
.Như thị mê nhân tại hiểm đạo trung, tu du chi gian tứ tao chư độc・,
.tu du・ là rất ngắn tạm. Xã hội
hiện nay dễ sợ, sáu bảy mươi năm về trước lúc chúng tôi còn trẻ, xã hội còn
tương đối thuần phác, sáu căn tiếp xúc cảnh giới sáu trần bên ngoài ô nhiễm rất
ít, bạn chẳng nhìn thấy, cũng chẳng nghe đến. Chúng tôi sanh trưởng ở miền quê, rất
mộc mạc, mười một mười hai tuổi vẫn còn ngây thơ, ngây thơ tức là chưa hiểu
chuyện đời, sanh sống trong đại thiên nhiên. Thời gian thơ ấu lúc đó thật sự hạnh
phúc, chẳng hiểu chuyện đời. Ở thời
đại ấy, dân gian rất chú trọng các tiểu lễ, tiểu nghĩa, còn rất chăm chút [lễ
nghĩa]. Hiện nay xã hội đã biến
đổi, đừng nói về lúc trước, chỉ nói xã hội sáu mươi năm trước thì đã là một
trăm tám mươi độ khác hẳn với xã hội hiện nay. Hiện nay những gì sáu căn chúng ta tiếp
xúc toàn là dụ dỗ. Cho nên chúng ta
quan sát con nít bây giờ, mới một hai tuổi đã hiểu chuyện, hiểu chuyện nghĩa là
sao? Hết ngây thơ rồi. Nó biết giả bộ, biết chiều chuộng người
lớn, lòng ngây thơ trong trắng chẳng còn nữa. Nó biết quan sát nét mặt để ứng phó với
người lớn, thật là dễ sợ. Nó học
được từ đâu? Chính là từ truyền hình. Còn chưa biết nói thì cả ngày từ sáng
đến tối hai con mắt cứ nhìn chăm chăm vào máy truyền hình, nó đều học biết
hết. Do đó hiện nay cha mẹ khó dạy
dỗ con cái, tại sao vậy? Chúng nó
hiểu biết quá nhiều. Máy truyền
hình nói thật ra chẳng tốt lành gì cả, máy truyền hình là một dụng cụ rất tốt nhưng
thiệt đáng tiếc là nội dung trong đó rất có hại. Chúng ta phải hiểu những Lý và Sự này;
trong kinh nói, đặc biệt là xã hội hiện nay, chúng ta đọc tới kinh này, từng
câu từng chữ đức Phật đích thật đã nói rõ trạng huống sanh hoạt hiện nay của
chúng ta. Xin xem tiếp kinh văn:
Hữu nhất tri thức đa giải đại thuật, thiện cấm thị độc, nãi cập Dạ Xoa chư ác độc đẳng.
Có một vị tri thức hiểu nhiều phép thuật, khéo
ngăn trừ thứ độc đó, cho đến quỷ Dạ-xoa cùng các loài ác độc v.v...
.Tri thức・, chúng ta gọi là thiện
tri thức. Họ có trí huệ, có kiến
thức, họ biết hết những sự hiểm ác trong hoàn cảnh này, vả lại họ có phương
pháp có thể giải độc. Khi bạn gặp
những thứ độc hại này, họ có phương pháp giúp bạn giải độc. .Đa
giải đại thuật, thiện cấm thị độc, nãi cập Dạ Xoa chư ác độc đẳng・. .Dạ Xoa chư ác độc đẳng・ là những quyến
rũ bên ngoài, bên trong có tập khí ác: tham, sân, si, mạn, bên ngoài lại có
những quyến rũ này thì làm sao bạn không bị nạn cho được? Hiểm đạo chính là xã hội hiện nay của
chúng ta, chỉ trong khoảnh khắc bạn liền gặp các thứ độc hại này, [bạn chắc
chắn sẽ] bị trúng độc. Trúng độc
xong tương lai quả báo sẽ ở trong ba đường ác, đây chắc chắn là sự thật. Chư Phật, Bồ Tát thị hiện trong thế
gian, phía sau nói:
Hốt phùng mê nhân, dục tiến hiểm đạo, nhi ngữ chi ngôn, đốt tai nam tử, vi hà sự cố nhi nhập thử lộ, hữu hà dị thuật năng chế chư độc.
Chợt gặp người mê muội đang muốn đi vào đường
hiểm, bèn vội bảo rằng: .Này ông kia! Tại sao ông lại đi vào con đường này? Ông
có phép thuật lạ gì có thể ngăn trừ các thứ độc chăng?
Vị tri thức ở đây chính là Địa
Tạng Bồ Tát. Địa Tạng Bồ Tát có trí
huệ, có đức năng, ngài đích thật có khả năng đoạn dứt tham, sân, si, có khả
năng phòng ngừa tà ác bên ngoài.
Ngài gặp .mê nhân・, người mê tức là những người tạo ác nghiệp trong lục
đạo. Đã tạo ác nghiệp tham, sân, si
chính là .muốn đi vào đường hiểm・, hiện nay bạn tạo nghiệp, quả báo chưa hiện
ra, nhưng quả báo sẽ hiện ra rất nhanh; sau khi chết đi nhất định sẽ đọa ác
thú, đi vào đường hiểm. Bồ Tát thấy
những người này nên cảnh cáo họ .Đốt tai・ nghĩa là quát mắng. Tiếp theo sau lại hỏi họ: :Tại sao ông
lại muốn đi đường này?; Và cũng là
nói vì duyên cớ gì mà ông lại tạo những ác nghiệp này? Những chuyện tạo ác nghiệp phía trước đã
nói rất nhiều, thật ra những chuyện này chúng ta không khó hiểu, có thể đó
chính là đời sống hằng ngày của chúng ta, hết thảy những chuyện xử sự, đãi
người, tiếp vật. Tại sao ông phải
đi đường này? Đường này là đường
dẫn đến tam ác đạo. Trong tâm có
tham, sân, si, mạn, lời nói hành động đều hại người lợi mình, bạn làm những
việc này, chính là bạn muốn vào tam ác đạo.
Bạn vào tam ác đạo, .hữu hà dị
thuật・? .Dị thuật・ là phương pháp,
bạn có phương pháp gì có thể tránh những độc hại này? Đây không phải là chuyện phàm phu có thể
làm được, Bồ Tát mới có thể làm được, vả lại Bồ Tát ở đây không phải là những
Bồ Tát nhỏ, Bồ Tát nhỏ còn không làm nổi.
Trong kinh nói Pháp Thân Đại Sĩ mới làm được. Các ngài thị hiện trong lục đạo, .hòa
quang đồng trần・ cùng với những tà ác này.
Bề ngoài hình như chẳng khác gì với công việc của những người này, nhưng
tâm địa thật sự thanh tịnh từ bi; hành động của các ngài là muốn giúp hết thảy
chúng sanh giác ngộ, cho nên ngài .năng chế chư độc・. Vào trong cảnh giới ô nhiễm này nhưng
chẳng bị ô nhiễm, hình tướng bên ngoài dường như bị ô nhiễm, thật ra trong tâm
ngài chẳng tiêm nhiễm mảy may, như vậy mới được. Phàm phu chẳng có khả năng này nên phải
biết tránh xa. Do đó người tu hành
thời xưa, tại sao đạo tràng thường được xây trong rừng núi, ở những chỗ chân
người ít tới? Vậy tức là ngăn cách
với xã hội. Nếu không ngăn cách,
lục căn chúng ta tiếp xúc cảnh giới bên ngoài không thể không động niệm, không
khởi lên ác niệm tham, sân, si. Thế
nên người xưa xây đạo tràng nhất định phải xây trong núi sâu, làm cho bạn đi
đến đó tương đối khó khăn. Khi bạn
đến đạo tràng, bạn nhất định là đi cầu pháp, nếu không có chuyện cần thiết thì
bạn tuyệt đối sẽ chẳng đến đó, đúng như câu .chẳng có chuyện thì không bước
đến điện Tam Bảo・, hoàn toàn ngăn cách [với thế giới bên ngoài] .
Trong xã hội hiện nay thì khó
khăn hơn, lúc trước đi đến tự viện tòng lâm ở Trung Quốc đại lục vô cùng khó
khăn, hiện nay tất cả đều mở đường cho xe cộ có thể chạy tới, thậm chí nghe nói
còn có xe cáp nên càng thuận tiện; trên núi cao vẫn có truyền hình, có chương
trình [truyền hình] vô tuyến điện.
Hồi trước là muốn ngăn cách, hiện nay không những không muốn ngăn cách
mà còn tìm đủ mọi cách để tiếp xúc, đó là như Phật nói ở đây bạn .hữu hà dị
thuật, năng chế chư độc・ (có phép thuật lạ gì có thể ngăn trừ các thứ độc
không?) Hai câu này rất hiện thực
đối với con người chúng ta hiện nay, chúng ta phải thường ghi nhớ tám chữ này,
thường nhắc nhở chính mình, nếu không có khả năng này thì tốt hơn nên tránh
xa. Đạo tràng chúng ta tuy mỗi tầng
lầu có rất nhiều máy truyền hình, nhưng những máy truyền hình này chẳng nối
liền với bên ngoài, chẳng coi được tin tức, chương trình bên ngoài. Đều là những tiết mục giảng kinh, niệm
Phật trong nội bộ chúng ta; đạo tràng chúng ta có cách làm như vậy, chúng ta
phải phòng ngừa từng giờ từng phút.
Xem tiếp kinh văn:
Thị mê lộ nhân, hốt văn thị ngữ, phương tri ác đạo
tức tiện thoái bộ cầu xuất thử lộ.
Người lạc đường chợt nghe lời ấy mới biết là đường nguy hiểm, liền lùi lại, muốn ra khỏi con đường đó.
Đây là ví dụ chúng sanh
nghe kinh, nghe pháp xong nên giác ngộ, biết tham, sân, si, mạn là chất độc gây
ra bịnh tật của mình, biết ngũ dục lục trần bên ngoài là sự quyến rũ chẳng tốt
đẹp, họ thật sự hiểu rõ, thật sự giác ngộ, mới biết đó là ác đạo. Khởi tâm động niệm tương ứng với tham,
sân, si, mạn thì chắc chắn sẽ tạo nghiệp tam ác đạo. Ngày nay bạn tạo nhân ác đạo thì lẽ nào
không chịu quả báo trong ác đạo?
Phải hiểu sự thật này, đúng như câu trồng thiện nhân được thiện quả, tạo
ác nhân nhất định phải thọ ác báo.
Họ biết đây là ác đạo thì tự nhiên sẽ lùi bước. .Cầu xuất thử lộ・ nhất định phải đoạn
dứt duyên ác. Đoạn ác tu thiện,
đoạn dứt duyên ác, tăng thêm thiện duyên, thiện lực của mình, hy vọng ngay
trong đời này lúc lâm chung thì hạt giống thiện chín muồi trước, được vậy thì
bạn có thể vãng sanh về cõi thiện.
Trong hết thảy nhân thiện, đức Phật nói với chúng ta niệm Phật là việc
thiện hạng nhất, đặc biệt là niệm A Di Đà Phật, thiện nhất trong các việc
thiện, chẳng có việc gì hơn việc này.
Niệm Phật là nhân, thành Phật là quả, quả báo này thù thắng vô
cùng. Đây thật sự là một pháp môn
đốn siêu, nghĩa là vượt ngang ra khỏi tam giới, tức sanh thành Phật, thành Phật
ngay trong đời này. Nếu họ thật sự
hiểu rõ, chân chánh giác ngộ thì họ sẽ quay đầu lại, đây cũng chứng minh thiện
căn, phước đức, nhân duyên từ vô lượng kiếp của họ đã chín muồi.
Nói thật ra hạng người như
vậy chẳng nhiều, chúng ta coi có bao nhiêu người học Phật, người tu hành, tập
khí còn chưa đoạn, chúng ta có thể nhìn thấy rõ ràng khi họ xử sự, đãi người,
tiếp vật trong đời sống hằng ngày.
Họ vẫn còn tham, sân, si, mạn, và vẫn không coi niệm Phật là việc quan
trọng nhất. Niệm Phật tốt nhưng họ
để ở hạng nhì, hạng ba, vẫn coi danh văn lợi dưỡng là hạng nhất. Đời này họ có thành tựu hay không? Rất khó, quá khó! Rất khó thành tựu. Vậy là chứng tỏ thiện căn niệm Phật của
họ chẳng mạnh lắm, sức mạnh của tập khí ác vô cùng lớn mạnh, đời này như đời
quá khứ cũng kết duyên với A Di Đà Phật, nhưng đời này vẫn chẳng vãng sanh
nổi. Muốn chân chánh vãng sanh là
phải triệt để buông xuống. Bởi vậy
chúng ta muôn vàn không thể coi thường những ông cụ, bà cụ, đừng coi thường họ
chẳng biết chữ, chúng ta coi thường họ là người không có trí thức, coi họ rất
nghèo hèn, chẳng có địa vị trong xã hội, chẳng ai coi trọng họ. Thường thì hạng người này đều thật sự đi
làm Phật, họ thật sự đều buông xả.
Chúng ta cứ tưởng mình thông minh, rất có tài năng, cuối cùng vẫn trôi
lăn trong lục đạo luân hồi, vẫn phải đọa ba đường ác. Cho nên tu đạo thì thật thà là quý nhất,
chuyện phiền phức của chúng ta là chẳng chịu thật thà, nghĩ muốn nhường bước nhưng
chẳng thoái lui hoàn toàn, muốn thoát ly lục đạo luân hồi nhưng vẫn chẳng xả bỏ
chỗ này nổi, vẫn còn lưu luyến rất nhiều sự việc ở đây!
Chính vì nguyên nhân như
vậy nên đức Phật mới dạy người tu hành, răn dạy đệ tử .lấy khổ làm thầy・, lời
này rất có lý. Nếu chúng ta sống
đời sống rất khổ thì sẽ không lưu luyến thế gian này. Đây là nói rõ .giàu sang học đạo khó・, ở
nơi đây bạn có vui sướng, có hưởng thọ nên bạn sẽ lưu luyến, chẳng buông xuống
nổi, lối thoát của bạn sẽ khó khăn phi thường. Bạn hãy suy nghĩ cặn kẽ thì sẽ thấy đức
Phật nói những lời ấy rất có lý.
Chúng ta muốn thật sự buông bỏ tham, sân, si thì tự mình phải làm
sao? Phải ngược đãi mình một chút;
vậy là một người sáng suốt, một người giác ngộ. Chúng ta xem cư sĩ Lý Mộc Nguyên là một
tấm gương rất tốt, ông thường thường chịu đói, chúng ta đều nhìn thấy, tại sao
vậy? [Ông nói:] Tôi muốn ngược đãi
tôi. Khi thân thể không khoẻ, không
tốt thì tôi không ăn cơm; ông cũng không đi khám bác sĩ, cũng chẳng uống
thuốc. Thường thường sinh sống cực
khổ nên chẳng lưu luyến gì đối với thế gian này, đây là điều rất chính xác.
Tôi theo học với Lão cư sĩ
Lý Bỉnh Nam mười năm, thầy Lý mỗi ngày ăn một bữa, sau khi người khác nhìn thấy
thức ăn của thầy [sẽ hỏi] ăn như vậy thì làm sao ăn nổi? Thầy sống qua ngày như vậy, mấy chục năm
cũng như một ngày. Thầy tự nấu ăn,
nồi và chén của ngài chỉ là một, thầy dùng một cái chảo nhỏ có tay cầm [để làm
nồi và chén]. Thầy là người tỉnh
Sơn Đông, thường ăn mì, rất ít ăn đồ ăn, chỉ ăn vài cọng rau, thầy sống đời sống
cực khổ như vậy. Nếu chư vị có cơ
hội đến Đài Trung thì hãy đến Kỷ Niệm Quán của thầy Lý xem thử, trong đó có
chưng bày các di vật của thầy. Quần
áo của thầy đều được vá đi vá lại rất nhiều chỗ, thầy mặc quần áo rách. Ai vá cho thầy? Thầy tự vá. Người khác tuyệt đối sẽ chẳng vá cho
thầy, nếu thầy đem quần áo nhờ người ta vá thì người ta nhất định sẽ bỏ vô
thùng rác, mua quần áo mới cho thầy.
Người ta cho thầy quần áo mới thì thầy liền cúng dường cho người khác,
thầy tu phước đấy. Thầy vô cùng
tiết kiệm, chẳng lãng phí những vật dụng thường ngày tí nào. [Thật đúng là] Bồ Tát hiện thân thuyết
pháp. Chúng ta thấy cư sĩ Lý Mộc
Nguyên cũng là nhân vật hạng nhất ở đây.
Bạn coi ông ta tự mình cũng rất tiết kiệm, nhưng đối với đại chúng thì
rất rộng rãi, niệm niệm đều vì lợi ích của chúng sanh. Đây là việc chúng ta phải cảnh tỉnh,
phải cảnh giác, cực khổ một chút thì tốt hơn. Trong Giới Kinh thường nói .Tỳ kheo thường
mang ba phần bịnh・, đó là bịnh gì?
Không phải là kêu bạn giả bịnh, ba phần bịnh tức là ăn không no, mặc
không ấm, là dạy bạn việc này. Từng
giờ từng phút cảnh giác thế gian khổ, biết khổ mới có tâm muốn thoát ly, nếu
bạn chẳng nếm mùi khổ thì sẽ quên mất ý niệm muốn thoát ly [thế giới này]. Xem tiếp kinh văn:
Thị thiện tri thức đề huề tiếp thủ, dẫn xuất hiểm đạo, miễn chư ác độc,
chí ư hảo đạo, lịnh đắc an lạc.
Thiện Tri Thức ấy nắm tay dìu dắt, dẫn ra khỏi đường hiểm, tránh khỏi các sự ác độc, và đến con đường tốt lành, làm cho được an lạc.
Đây là việc khó gặp được
thiện tri thức, gặp được một người tốt, người tốt dạy bạn, giúp bạn, đây tức là
.đề huề tiếp thủ・, đưa tay ra kéo bạn, kéo bạn ra khỏi đường ác. Đường ác, tâm ác, miệng ác, hành động
ác, đây tức là ác đạo; bạn tạo nghiệp của ác đạo, tương lai sẽ đọa tam ác đạo.
Một khi đã đọa vào tam ác đạo thì rất khó được .đề huề tiếp thủ・, do đó tại sao
đức Phật tiếp độ chúng sanh lại coi trọng cõi người? Cõi người là nơi bạn sắp đọa lạc nhưng
chưa đọa lạc, bạn vẫn chưa bước vào cửa địa ngục, lúc này kéo bạn trở lại thì
dễ, nếu đã bước vào [địa ngục] thì rất khó kéo ra, chẳng thể kéo nổi. Nếu lúc này mà khuyên bạn, bạn nghe rõ
ràng, rành rẽ, giác ngộ xong, lập tức quay đầu, quay đầu là bến bờ. .Đề huề tiếp thủ dẫn xuất・ đều chỉ kinh
điển Đại Thừa, phải thường đọc tụng kinh điển Đại Thừa, phải thường thường
giảng giải thảo luận, nhắc nhở đại chúng đoạn ác tu thiện, y giáo phụng hành,
như vậy thì bạn mới quay đầu. Sau
khi quay đầu thì bạn chắc chắn sẽ đến được cõi tốt, cõi tốt tức là cõi Phật, cõi
Bồ Tát, đây thật sự là cõi tốt. Bạn
có thể đạt được an lạc vĩnh hằng, hiện giờ tâm yên ổn, thân yên ổn, thân tâm
yên ổn thì sẽ pháp hỷ sung mãn, bạn sẽ đạt được ngay bây giờ. Đây là nói người này đã quay đầu giác
ngộ rồi. Chúng ta xem tiếp kinh
văn:
Nhi ngữ chi ngôn đốt tai mê nhân, tự kim dĩ hậu, vật lý thị đạo, thử lộ
nhập giả tốt nan đắc xuất, phục tổn tánh mạng, thị mê lộ nhân diệc sanh cảm
trọng.
Rồi bảo rằng: .Này người lạc đường! Từ nay về sau chớ đi vào con đường đó nữa. Ai mà vào con đường đó ắt khó ra được, lại còn bị tổn tánh mạng!・ Người lạc đường đó cũng sanh lòng cảm trọng.
Kêu họ quay đầu, thấy họ đã
quay đầu, lại cảnh giác họ, nhắc nhở họ, từ nay về sau không được tái phạm,
nhất định phải nghiêm trì giới luật.
Giới luật của chúng ta chẳng nói rất cao, cao quá thì chẳng dùng được
[vì] làm không nổi, mức thấp nhất thì ít nhất cũng là ngũ giới thập thiện. Trong Quán Kinh dạy chúng ta Tịnh Nghiệp
Tam Phước, trình độ thấp nhất phải là .Hiếu dưỡng cha mẹ, phụng sự sư trưởng,
từ tâm chẳng sát hại, tu thập thiện nghiệp・. Nếu bạn lìa khỏi ác đạo, tu thiện đạo,
đó là .thọ trì Tam Quy, đầy đủ các giới, chẳng phạm oai nghi・, cho đến .phát Bồ
Đề tâm, tin sâu nhân quả, đọc tụng Đại Thừa, khuyến tấn hành giả・, hành Bồ Tát
đạo. Từ trong ác đạo quay đầu trở
lại chuyển đến Bồ Tát đạo, đây là cõi tốt, được vậy bạn sẽ yên vui. Phải từng giờ từng phút ghi nhớ lời cảnh
giác của Bồ Tát, tuyệt đối không được đi vào đường cũ. .Thử lộ nhập giả・ đây là nói tam ác đạo,
nếu bạn đi vào con đường này thì bạn sẽ rất khó thoát ra. .Phục tổn tánh mạng・ tánh mạng là chỉ
pháp thân huệ mạng, nghiêm trọng đến làm hại pháp thân huệ mạng. Người này được Phật, Bồ Tát răn dạy, sau
khi giác ngộ vô cùng cảm kích Phật, Bồ Tát, và cũng tôn kính phi thường, thật
sự có thể y giáo phụng hành.
Lâm biệt chi thời tri thức hựu ngôn nhược kiến thân tri cập chư lộ nhân
nhược nam nhược nữ, ngôn ư thử lộ đa chư độc ác, táng thất tánh mạng, vô lịnh
thị chúng tự thủ kỳ tử.
Lúc từ biệt nhau, vị tri thức lại nói thêm: .Nếu gặp người thân quen, cùng những người đi đường hoặc trai hoặc gái, thì hãy bảo với họ rằng con đường đó có nhiều sự ác độc, [vào đó có thể] mất cả tánh mạng, đừng để cho những người ấy tự vào chỗ chết.
Kinh văn đến chỗ này toàn là ví dụ. Lúc thiện tri thức từ biệt với kẻ ấy,
lại đặc biệt căn dặn rằng kẻ ấy đã hiểu rõ rồi, đã quay trở về, rất tốt! Bạn phải giúp đỡ kẻ khác, thân thích,
bạn bè, .tri・ là bạn bè, thân quyến bạn bè của bạn, bạn tri giao, đây là những
người gần gũi bạn nhất. .Cập chư lộ
nhân・ là những người bạn không quen biết.
Nói cách khác chỉ cần gặp người đi vào tam ác đạo, khi bạn gặp thì nên
khuyên họ. Bất luận là nam hay nữ,
bạn nên nói với họ con đường này .có nhiều việc ác, độc, đánh mất tánh mạng・,
đây là sự thật, chẳng giả dối tí nào.
Tham, sân, si là bịnh độc nghiêm trọng nhất, lục đạo tam đồ là do chúng
biến hiện ra. Trong đời chúng ta
thường thường có bịnh khổ, tại sao con người sanh bịnh? Tại vì trong tâm bạn có ba thứ bịnh độc
nên bạn mới sanh bịnh. Nếu trong
tâm bạn chẳng có tam độc này, thì bạn làm sao sanh bịnh được? Bên trong có bịnh độc, bên ngoài có tà
nhiễm, danh văn lợi dưỡng, ngũ dục lục trần là tà nhiễm, bên trong kết hợp với
bên ngoài thì bạn làm sao không sanh bịnh cho được? Bịnh phát sanh từ chỗ này vậy. Nếu tâm bạn thanh tịnh thì thân sẽ thanh
tịnh, cảnh giới sẽ thanh tịnh, làm sao sanh bịnh cho được?
Chúng ta thấy ở đây có chẳng ít người ni