A Di Đà Kinh Sớ Sao Diễn Nghĩa
阿彌陀經疏鈔演義
Phần 45
Chủ giảng:
Lăo pháp sư Thích Tịnh Không
Chuyển ngữ:
Bửu Quang Tự đệ tử Như Ḥa
Giảo duyệt:
Minh Tiến, Huệ Trang và Đức Phong
Tập 89
Xin
xem A Di Đà Kinh Sớ Sao Diễn Nghĩa Hội Bản, trang
một trăm năm mươi ba:
Nhị, minh thích.
二、明釋
(Hai, nói về chuyện
giải thích kinh).
Đoạn này nhằm giới thiệu
sự chú giải, “thích” (釋) là giải
thích.
(Huyền Nghĩa) Thứ minh thích
thử kinh giả, luận tắc hữu Thiên Thân Bồ
Tát Vô Lượng Thọ Kinh Luận, giải tắc hữu
Từ Ân Thông Tán, Hải Đông Sớ, Cô Sơn Sớ, năi chí
Đại Hựu Lược Giải đẳng.
(玄義) 次明釋此經者,論則有天親菩薩無量壽經論,解則有慈恩通贊、海東疏、孤山疏,乃至大佑略解等。
(Huyền Nghĩa: Tiếp theo
là nói đến chuyện giải thích kinh này, về luận
th́ có Vô Lượng Thọ Kinh Luận của Thiên Thân Bồ
Tát, về giải th́ có Thông Tán của ngài Từ Ân, Hải
Đông Sớ, Cô Sơn Sớ, cho đến cuốn Lược
Giải của ngài Đại Hựu v.v...)
Những tác phẩm
được giới thiệu ở đây đều là các
bản chú giải cổ; v́ Liên Tŕ đại sư là
người đời Minh, những bản chú giải Ngài
được thấy đương nhiên đều là của
những vị trước thời Ngài.
(Sớ) Thiên Thân Bồ Tát giả,
thường nhập Nhật Quang Định, thăng Đâu
Suất thiên cung nội viện, thân cận Từ Thị,
tạo Vô Lượng Thọ Kinh Ưu Bà Đề Xá. Ưu
Bà Đề Xá giả, thử vân “phân biệt nghĩa”.
(疏) 天親菩薩者,常入日光定,昇兜率天宮內院,親覲慈氏,造無量壽經優婆提舍。優婆提舍者,此云分別義。
(Sớ: Thiên Thân Bồ Tát
thường nhập Nhật Quang Định, lên nội viện
của cung trời Đâu Suất, thân cận ngài Từ Thị,
soạn Vô Lượng Thọ Kinh Ưu Bà Đề Xá.
Ưu Bà Đề Xá được cơi này dịch là “phân biệt
nghĩa”).
Ưu
Bà Đề Xá (Upadeśa) được người
Hoa dịch là “Luận”. Thiên
Thân Bồ Tát (Vasubandhu) không chú giải
kinh Di Đà, mà là chú giải kinh Vô Lượng Thọ. Kinh Vô
Lượng Thọ và kinh này cùng một bộ, có thể nói
là một bộ kinh, không phải là hai bộ kinh; kinh Vô
Lượng Thọ văn tự nhiều, giảng cặn
kẽ hơn một chút. Kinh Di Đà văn tự ít, nói giản
lược hơn một tí. Hai bản kinh này chỉ có chi
tiết hay giản lược khác biệt, những điều
khác hoàn toàn như nhau. Thiên Thân Bồ Tát có chú giải, gọi
là Vô Lượng Thọ Kinh Luận, trong Đại Tạng
Kinh có bản này. Chữ Giải (解) chỉ chú giải
kinh Di Đà. Chú giải kinh Di Đà bản cổ nhất đương
nhiên cũng có, nhưng chẳng truyền lại. Vẫn
c̣n được lưu truyền cho tới hiện thời,
chúng ta thấy bản cổ nhất là Thông Tán Sớ của
pháp sư Khuy Cơ đời Đường.
Trong Phật môn, Thiên Thân Bồ
Tát cũng là một vị rất lỗi lạc, Ngài là em trai Vô Trước Bồ Tát (Asanga). Lúc vị
Bồ Tát này tại thế, thường lên thiên cung Đâu
Suất. Thiên Thân c̣n gọi là Thế Thân, thân cận Di Lặc
Bồ Tát, Từ Thị là Di Lặc Bồ Tát, Ngài có
năng lực ấy. Tại Trung Quốc cận đại,
chỉ có ḿnh lăo ḥa thượng Hư Vân thân cận Di Lặc
Bồ Tát. Từ Niên Phổ của Ngài, chúng ta thấy: Ngài
từng đến cung trời Đâu Suất một lần
trong Định; nhưng đương nhiên lăo ḥa
thượng Hư Vân tŕnh độ kém hơn Thiên Thân Bồ
Tát. Thiên Thân Bồ Tát tới lui [Đâu Suất nội viện]
tùy ư, thường xuyên đến. Tuy Ngài thường xuyên
thân cận Di Lặc Bồ Tát, cũng chẳng cầu sanh Di
Lặc nội viện, mà vẫn cầu sanh Tây
Phương Tịnh Độ; v́ thế, Ngài viết chú giải
cho kinh Vô Lượng Thọ. Trong Tịnh Độ Thánh Hiền
Lục và Văng Sanh Truyện đều có truyện kư của
Thiên Thân Bồ Tát.
(Sớ) Từ Ân pháp sư giả,
húy Khuy Cơ, tánh Uất Tŕ thị, Kính Đức do tử
dă.
(疏) 慈恩法師者,諱窺基,姓尉遲氏,敬德猶子也。
(Sớ: Pháp sư Từ
Ân húy là Khuy Cơ, họ Uất Tŕ, là cháu của Uất Tŕ
Kính Đức).
Từ
Ân là tên chùa, tức là Từ Ân Tự; vào thời Đường,
Từ Ân Tự ở Trường An. Người đời
sau cung kính gọi Ngài là “Từ
Ân pháp sư”. Pháp danh của Ngài là Khuy Cơ. “Húy” (諱) cũng là kính xưng, là cấm kỵ, không dám gọi
tên trực tiếp. V́ thế, sau này mới dùng chữ
“thượng” và “hạ”, tức là [đối với pháp
danh của ngài Khuy Cơ sẽ nói là] thượng “Khuy” hạ
“Cơ”. Ở ngoài đời, “tánh
Uất Tŕ thị”, tức là Ngài có họ kép là Uất Tŕ.
Uất Tŕ Kính Đức[1] là đại
tướng của Đường Thái Tông, Khai Quốc Uất
Tŕ Công thời Đường Thái Tông chính là ông ta (Uất
Tŕ Kính Đức). “Do tử”
(giống như con) là cháu trai. Sư là cháu trai của Uất
Tŕ Kính Đức, không phải là con ruột, mà là con trai của
anh em ông Kính Đức. Vị này cũng là vô cùng thông minh.
Theo truyện kư cho biết, khi Huyền Trang đại
sư sang Ấn Độ, trên đường gặp một
lăo ḥa thượng, đại khái đă
hơn một trăm tuổi đang nhập Định,
lăo ḥa thượng này do đọc kinh mà chứng quả. Sau
khi Huyền Trang đại sư gặp vị này, cảm
thấy hai người rất có duyên phận, bảo
Sư hăy mau sang Trung Quốc đầu thai, Ngài nói: “Ta sang
phương Tây thỉnh kinh, trong tương lai, sau khi trở
về, sẽ đến độ ông”. Đây là Sơ
Địa Bồ Tát, Sư bèn đến đầu
thai, đầu thai vào nhà Uất Tŕ Kính Đức làm
vương tôn công tử.
(Sớ) Trang sư độ chi
xuất gia.
(疏) 奘師度之出家。
(Sớ: Được ngài Huyền Trang độ
xuất gia).
Sau
khi Huyền Trang đại sư trở về, đă t́m độ
cho Sư xuất gia.
(Sớ) Học thông Đại Tiểu.
(疏) 學通大小。
(Sớ: Học thông suốt Đại Thừa lẫn
Tiểu Thừa).
Đối với pháp thế
gian lẫn xuất thế gian, Ngài đều thông đạt,
người vô cùng thông minh.
(Sớ) Tạo sớ kế khả bách quyển.
(疏) 造疏計可百卷。
(Sớ: Soạn sớ giải tính ra cả trăm
quyển).
“Sớ”
(疏) là chú giải. Trong phương
diện Duy Thức, Ngài viết chú giải nhiều nhất,
chẳng hạn như Thành Duy Thức Luận Thuật Kư. V́
thế, Ngài là khai sơn tổ sư của Duy Thức Pháp
Tướng Tông Trung Quốc, là tổ sư đời thứ
nhất.
(Sớ) Thích Di Lặc Hạ Sanh
Kinh, bút phong đắc xá-lợi nhị thất lạp.
(疏) 釋彌勒下生經,筆鋒得舍利二七粒。
(Sớ: Khi ngài chú giải Di Lặc
Hạ Sanh Kinh, trên đầu ngọn bút thu được
hai mươi bảy[2] hạt xá-lợi).
Khi Ngài chú giải Di Lặc Hạ
Sanh Kinh, trên đầu ngọn bút lông có lưu lại hai
mươi bảy viên xá-lợi, đây là cảm ứng chẳng
thể nghĩ bàn!
(Sớ) Phục thị Tây
Phương yếu nghĩa.
(疏) 復示西方要義。
(Sớ: Ngài lại chỉ bày ư nghĩa trọng yếu
của Tây Phương).
Đối với Di Đà Tịnh
Độ, Ngài hết sức tán thán.
(Sớ) Hữu Di Đà Kinh Thông Tán
nhất quyển.
(疏) 有彌陀經通贊一卷。
(Sớ: Có Di Đà Kinh Thông Tán
Sớ một quyển).
Bản chú giải kinh Di Đà của
Khuy Cơ đại sư có tên là Thông Tán Sớ.
(Sớ) Hải Đông pháp sư giả,
húy Nguyên Hiểu.
(疏) 海東法師者,諱元曉。
(Sớ: Pháp sư Hải
Đông, húy là Nguyên Hiểu).
Pháp sư Nguyên Hiểu (Wonhyo) là
người Đại Hàn; khi ấy, Sư lưu học tại
Trung Quốc cũng rất có thành tựu. Ngài cũng chú giải
kinh Di Đà.
(Sớ) Kỳ sớ thử kinh,
đại suất y luận vi chủ.
(疏) 其疏此經,大率依論為主。
(Sớ: Sư sớ
giải kinh này, nói chung lấy Văng Sanh Luận làm chủ).
Ngài chú giải kinh Di Đà, chủ
yếu dựa theo Vô Lượng Thọ Kinh Luận (Văng
Sanh Luận) của Thiên Thân Bồ Tát.
(Sớ) Cô Sơn Viên pháp sư giả.
(疏) 孤山圓法師者。
(Sớ: Pháp sư Cô Sơn Viên).
Cô Sơn là địa danh, Viên
pháp sư có pháp hiệu là Trí Viên. Đây là pháp sư Trí Viên.
(Sớ) Thập sớ lưu
thông, thử sớ cư nhất.
(疏) 十疏流通,此疏居一。
(Sớ: Có mười bản sớ lưu thông, sớ
giải kinh này đứng đầu).
Đối với việc nghiên
cứu kinh giáo, cổ đại đức quá nửa
đều là “chuyên công”
(chuyên dốc sức nghiên cứu một bộ kinh hay luận),
chuyên công mới có thể thành tựu.
Lan man quá nhiều, tâm lực cũng bị phân tán. Thời
gian, lẫn tinh lực đều chẳng đạt
được. Như pháp sư Trí Viên cũng rất lỗi
lạc, trong hết thảy các kinh luận, Sư chọn
ra mười bộ, suốt đời chuyên dồn công
nơi mười thứ này. Trong mười thứ ấy,
có kinh Di Đà. Mười thứ là: Văn Thù Bát Nhă Kinh, Di
Giáo Kinh, Tâm Kinh, Thụy Ứng Kinh, Tứ Thập Nhị
Chương Kinh, Bất Tư Nghị Pháp Môn Kinh, Vô Lượng
Nghĩa Kinh, Phổ Hiền Quán Kinh, A Di Đà Kinh, và Lăng
Nghiêm Kinh. Vị pháp sư này suốt đời chọn lựa
mười thứ này, tinh lực cả đời dồn
vào mười bộ kinh trên đây, viết chú giải cho
cả mười kinh, người đời sau xưng tụng
Ngài là Thập Sớ Pháp Sư.
(Sớ) Nghĩa Uyên, Tịnh Giác,
Việt Khê đẳng lịch đại chư sư chủng
chủng giải thích suất đa tán một.
(疏) 義淵、淨覺、越溪等歷代諸師種種解釋率多散沒。
(Sớ: Trải qua
các đời, các tác phẩm giải thích của những vị
sư như Nghĩa Uyên, Tịnh Giác, Việt Khê .v... phần
nhiều bị thất lạc).
Đây là Ngài nghe nói, cổ nhân
c̣n có mấy vị pháp sư ấy chú giải kinh Di Đà,
nhưng Liên Tŕ đại sư chẳng được thấy!
(Sớ) Chí Nguyên, Đại Hựu
sư giả, năi hữu Lược Giải.
(疏) 至元大佑師者,乃有略解。
(Sớ: Trong niên hiệu
Chí Nguyên, sư Đại Hựu bèn có bộ Lược Giải).
Đời Nguyên, [trong niên hiệu
Chí Nguyên 1335-1340], có pháp sư Đại Hựu soạn bộ
A Di Đà Kinh Lược Giải, hiện được
đưa vào Vạn Tục Tạng.
(Sớ) Kim duy Hải Đông, Việt
Khê, Đại Hựu sở giải cẩn tồn nhi
dĩ, thế viễn nhân vong, kinh tàn giáo thỉ, toại
linh như thị quảng đại thâm viễn pháp môn, bất
đắc nhân nhân hiểu liễu, ninh bất bi phù?
(疏) 今唯海東越溪大佑所解僅存而已,世遠人亡,經殘教弛,遂令如是廣大深遠法門,不得人人曉了,寧不悲夫。
(Sớ: Nay chỉ c̣n các bản
chú giải của Hải Đông, Việt Khê và Đại
Hựu c̣n tồn tại trên cơi đời mà thôi, đời
đă xa, người đă khuất, kinh tàn, giáo suy vi, khiến
cho pháp môn rộng lớn sâu xa như thế này mà không phải
ai nấy cũng đều thấu hiểu, há chẳng
đáng buồn ư?)
Đoạn này
cũng là Liên Tŕ đại sư tự thuật đạo
lư v́ sao Ngài phải chú giải kinh Di Đà, viết bản
Sớ Sao này. Quả thật kinh này quá trọng yếu, nhưng
chẳng mấy ai biết đến. Đúng là hiện thời
người niệm Phật rất nhiều, nhưng
người thật sự hiểu đạo lư niệm Phật
chẳng nhiều, kẻ hiểu phương pháp, bí quyết
niệm Phật chẳng mấy; đấy đều là do
sức tuyên truyền chẳng đủ. Trong quá khứ, biện
pháp tuyên truyền duy nhất là lưu thông chú sớ. Đại
sư phát đại tâm, soạn một bản chú giải cho
kinh này hết sức cặn kẽ. Sau khi chúng ta đọc
bộ chú giải này, có thể nói là chẳng cần phải
đọc những bản chú giải cổ cũng chẳng
sao! V́ lẽ ǵ? Ngài chú giải quá tường tận,
đă bao quát trọn hết toàn bộ.
Nay chúng tôi đem bộ Thông Tán Sớ
in ghép vào sau bộ sớ này, mục đích trọng yếu
nhất là giúp cho mọi người sanh khởi ḷng tin. Huyền
Trang đại sư và Khuy Cơ đại
sư đă chứng minh cho chúng ta thấy bộ kinh này đă
được phiên dịch chẳng sai, chú giải chẳng
sai, y theo phương pháp này tu hành chắc chắn chẳng
sai lầm. Dụng ư của chúng tôi là như vậy. V́ hiện
thời, nói thật ra, là thời kỳ Mạt Pháp, pháp yếu,
ma mạnh, thậm chí có nhiều kẻ xuất gia trong thời
Mạt Pháp cũng đúng như trong kinh Phật thường
nói: “Do như sư tử trùng,
hoàn thực sư tử nhục” (giống như loài
trùng trong thân sư tử, lại ăn thịt sư tử),
có phải là người xuất gia chân chánh hay không? Chẳng
phải! Mà là con cháu của Ma Vương Ba Tuần, trong thời
kỳ Mạt Pháp thảy đều xuất gia,
cũng xuống tóc, thọ giới, khoác áo ca-sa, bọn họ
là con cháu ma, chẳng phải là người xuất gia chân chánh.
Đây là thủ đoạn diệt Phật duy nhất của
ma, trong kinh điển cũng thường ghi chép.
Thuở Thích Ca Mâu Ni Phật tại
thế, Ma Vương nói hắn muốn diệt Phật
pháp. Đức Phật cười, Ngài nói: “Pháp của ta không
ai có thể diệt được”. Ma vương bèn
đáp: “Trong thời kỳ Mạt Pháp, con cháu của ta thảy
đều xuất gia thọ giới, mặc áo ca-sa để
diệt pháp của Ngài”. Đức Phật nghe rồi mắt
ứa lệ, hết cách! Diệt pháp như thế nào?
Đầu tiên sẽ nói kinh Di Đà là giả, nói A Di Đà
Phật là thần mặt trời, thốt lời bịa đặt
ấy, làm sao được nữa? May mắn là Huyền Trang đại sư và Khuy Cơ đại
sư đă tạo chứng cớ cho chúng ta. Nếu hiện
thời không có Thông Tán Sớ bày ra trước mặt, chúng
ta sẽ chẳng có cách nào biện bác với họ
được! Có cuốn sách này bày ra trước mặt,
chúng ta bèn tin tưởng những lời lẽ ấy là bịa
đặt đồn thổi, trọn chẳng phải là
sự thật, [mà là] ác ư phá hoại pháp môn này.
(Huyền Nghĩa) Nhược
phù viễn thừa Phật chỉ, hoằng xiển bí tông, vi luận, vi
văn, vi tập, vi lục, vi truyện, vi kệ, vi phú, vi
thi, giao tán hỗ dương, kỳ lệ bất ức, mạc
bất đinh ninh khẩn cáo, cảm khái bi ca, phổ khuyến
mê lưu, đồng quy giác lộ, nhất tằng quá mục,
khả phất minh tâm.
(玄義) 若夫遠承佛旨,弘闡祕宗,為論為文,為集為錄,為傳為偈,為賦為詩,交讚互揚,其麗不億。莫不叮嚀懇告,感慨悲歌,普勸迷流,同歸覺路,一曾過目,可弗銘心。
(Huyền Nghĩa:
Như những tác phẩm kính vâng ư chỉ của Phật,
hoằng truyền, xiển dương tông chỉ kín nhiệm,
viết luận, soạn văn, soạn tập, soạn
sách, soạn truyện, viết kệ, viết phú, làm
thơ, cùng nhau tán dương, chẳng thể kể xiết!
Không ǵ chẳng đau đáu khẩn thiết bảo ban, cảm
khái bi ca, khuyên khắp những kẻ đang mê muội hăy
trở về đường giác, hễ chạm qua mắt,
há chẳng ghi khắc trong ḷng ư?)
Đoạn trên là nói về sự
chú giải, c̣n đoạn này nói về sự tán thán pháp môn
này từ xưa tới nay. Như Ấn Quang Đại
Sư Văn Sao trong thời cận đại hoàn toàn là ca
ngợi Tịnh Độ. “Nhược
phù” là ngữ trợ từ (tiếng đệm). “Viễn thừa Phật chỉ”:
Đức Phật diệt độ đến nay đă
cách chúng ta ba ngàn năm, thời đại đă xa xôi, chúng
ta có thể vâng nhận ư chỉ của Phật tức là
[thấu hiểu] ư Phật. Ư Phật nhằm dạy chúng
ta hăy hoằng dương và tu học pháp môn này. “Hoằng xiển bí tông”: Chữ
“bí tông” chỉ niệm Phật
cầu sanh Tịnh Độ. Từ xưa tới nay, tứ
chúng đệ tử khen ngợi pháp môn này, “vi luận, vi văn”, [tức là trong những tác
phẩm tán dương Tịnh Độ] có luận, có văn.
Cuốn Niệm Phật Luận của pháp sư Đàm Hư
thuộc loại văn tự này. Trong Ấn Quang Pháp Sư
Văn Sao, có sáu, bảy bài luận và mấy trăm bài
văn ca ngợi Tây Phương Tịnh Độ. “Vi tập, vi lục, vi truyện,
vi kệ”: Có Tịnh Độ Tập, Tịnh Độ
Thánh Hiền Lục, Văng Sanh Truyện; có kệ tụng, có phú,
có thơ như pháp sư Bạch Vân viết bài Tịnh
Độ Từ vô cùng hay, lần trước chúng tôi
đă in ra ba ngàn trang, đó là chữ viết của Triệu
Mạnh Phủ vào cuối đời Tống, khá có giá trị
nghệ thuật, lời từ cũng hay, mà chữ
cũng đẹp!
“Giao tán hỗ dương”: Tán
thán lẫn nhau, tuyên dương pháp môn này. “Kỳ lệ bất ức” (chẳng thể kể
xiết): “Ức” [là một
trăm ngàn, “kỳ lệ bất
ức” có nghĩa là dùng con số lớn như Ức
cũng chẳng thể tính đếm được] có
nghĩa là “vô tận”. “Mạc bất đinh ninh khẩn
cáo”: Khẩn thiết răn dạy người thời
ấy, mà cũng là răn dạy kẻ học Phật trong
đời sau, khuyên mọi người hăy
sốt sắng tu học pháp môn này. “Cảm khái bi ca, phổ khuyến mê lưu, đồng
quy giác lộ” (Lời ca bi thương cảm khái, khuyên
khắp những kẻ mê muội hăy cùng về đường
giác): Một câu A Di Đà Phật là giác lộ thật sự,
giác lộ là con đường chánh giác. Tuy các pháp môn khác đều
do đức Phật nói, đều hay, nhưng điều
đáng tiếc là chẳng khế cơ. Chúng ta nương
theo pháp môn khác, vẫn mê, bất giác, v́ sao mê? Mê nơi
pháp môn. Học Hiền Thủ bèn mê nơi kinh Hoa Nghiêm, học
Thiên Thai bèn mê nơi kinh Pháp Hoa, học Duy Thức bèn mê nơi
Thành Duy Thức Luận, không ǵ chẳng mê! Thưa quư vị,
chỉ có một câu A Di Đà Phật chẳng mê. Dù quư vị
mê nơi một câu A Di Đà Phật, vẫn có thể văng sanh.
Văng sanh Tây Phương Cực Lạc thế giới chắc
chắn chẳng mê! Do vậy, có sự khác
biệt này! Trong các pháp môn khác, hễ mê sẽ vô ích, chẳng
thể liễu sanh tử, chẳng thể thoát tam giới;
c̣n pháp môn Niệm Phật tuy mê, vẫn có thể đới
nghiệp văng sanh, hay ở chỗ này! Do vậy, đây thật
sự là con đường chánh giác, nói thật thà th́ chỉ
có một đường này. Hai câu sau cùng là đại
sư đặc biệt căn dặn. “Nhất tằng quá mục” (hễ lướt qua
mắt): Quư vị từng gặp gỡ pháp môn này, từng
trông thấy, đọc qua văn tự này, nghe người
khác khuyến cáo, hăy nên khắc cốt minh tâm, chớ nên
quên lăng!
(Sớ) Thượng văn chuyên
chỉ chú thích thử kinh.
(疏) 上文專指註釋此經。
(Sớ: Những câu trong phần trên chuyên nói về
việc chú thích kinh này).
Đoạn trước nói về
chú giải, nói tới những chú giải từ xưa của
bộ kinh này.
(Sớ) Kim vị kỳ dư tán
vịnh Tịnh Độ.
(疏) 今謂其餘讚詠淨土。
(Sớ: C̣n phần này nói đến
những tác phẩm khác ca ngợi, ngâm vịnh Tịnh
Độ).
Những tác phẩm tán thán, ca vịnh
Tịnh Độ khác.
(Sớ) Sở hữu ngôn từ
bất khả thắng kỷ.
(疏) 所有言辭不可勝紀。
(Sớ: Tất cả
ngôn từ chẳng thể nào ghi chép trọn hết
được).
Chẳng có cách nào liệt kê trọn
hết, quá nhiều!
(Sớ) Vi luận, như Thập
Nghi, Bảo Vương đẳng.
(疏) 為論,如十疑寶王等。
(Sớ: Soạn luận
th́ như Thập Nghi Luận, Niệm Phật Tam Muội Bảo
Vương Luận v.v...)
Thập
Nghi Luận do Thiên Thai Trí Giả đại
sư viết vào đời Tùy. Niệm Phật Tam Muội
Bảo Vương Luận do pháp sư Phi Tích viết vào
đời Đường, hoàn toàn là tán dương Tịnh
Độ. Ngẫu Ích đại sư đưa cả hai
bản này vào sách Tịnh Độ Thập Yếu. Nói về
luận bèn nêu ra hai tác phẩm để làm ví dụ.
(Sớ) Vi văn, như Long Thư,
Vô Tận đẳng
(疏) 為文,如龍舒無盡等。
(Sớ: Soạn
văn th́ như Long Thư, Vô Tận v.v...)
“Long
Thư”: Cư sĩ Vương Nhật Hưu soạn Long
Thư Tịnh Độ Văn, bộ này lưu hành rất
rộng tại Đài Loan. Trong bộ Tịnh Độ Thập
Yếu được lưu thông hiện thời, người
đời sau đă bổ sung không ít tác phẩm, như Triệt
Ngộ Thiền Sư Ngữ Lục, Long Thư Tịnh
Độ Văn cũng được chép vào đấy.
Các đồng tu chuyên tu Tịnh Độ trong quá khứ
đă từng có người thỉnh lăo pháp sư Ấn
Quang biên tập một bộ Tịnh Độ Tùng Thư,
lăo ḥa thượng bảo: “Không cần thiết! Có một
bộ Tịnh Độ Thập Yếu là đủ rồi!”
Tại Đài Loan cũng có không ít đồng tu phát tâm biên
soạn một bộ Tịnh Độ Tùng Thư[3], đâm ra quá nhiều,
quá tạp. Thật sự tu hành th́ đúng là Thập Yếu
cũng đủ rồi. “Vô Tận”
là cư sĩ Trương Vô Tận, tức là Trương
Thương Anh, là một vị Tể Tướng đời
Tống. Ông này cũng soạn Tịnh Độ Văn.
(Sớ) Vi tập, như Quyết
Nghi, Chỉ Quy đẳng.
(疏) 為集,如決疑指歸等。
(Sớ: Viết
thành Tịnh Độ Tập th́ như Tịnh Độ
Quyết Nghi Tập, Tịnh Độ Chỉ Quy Tập
v.v...)
Vương Cổ viết Trực
Chỉ Tịnh Độ Quyết Nghi Tập. Tại Ngô Quận
có một vị xuất gia là pháp sư Đại Hựu
viết Tịnh Độ Chỉ Quy Tập. Cuối đời
Thanh, đầu thời Dân Quốc, Thượng Hải Thương
Vụ Ấn Thư Quán đă in bộ Tịnh Độ Thập
Tam Chủng bao gồm hết thảy các tác phẩm ấy.
(Sớ) Vi lục, như Tịnh
Độ Tự Tín đẳng.
(疏) 為錄,如淨土自信等。
(Sớ: Soạn lục là
như Tịnh Độ Tự Tín v.v...)
Vô Công cư sĩ Vương Điền
đă viết Tịnh Độ Tự Tín Lục.
Sớ: Vi truyện, như Tịnh
Độ Lược Truyện đẳng.
(疏) 為傳,如淨土略傳等。
(Sớ: Viết truyện
là như Tịnh Độ Lược Truyện v.v...)
Đây là truyện kư. Từ Vân Sám
Chủ viết Tịnh Độ Lược Truyện. Nêu
ra mấy ví dụ, thật ra, trong mỗi triều đại,
các vị đại đức xuất gia lẫn tại
gia đă chú sớ rất nhiều. Bộ Tịnh Độ
Tùng Thư đă sưu tập những bản chú sớ khá
hoàn chỉnh.
(Sớ) Vi kệ, như Kính Lộ Tu Hành đẳng.
Vi phú, như Thần Thê An Dưỡng đẳng. Vi thi,
như
(疏) 為偈,如徑路修行等。為賦,如神棲安養等。為詩,如諸家懷淨土等。
(Sớ: Viết kệ
như Kính Lộ Tu Hành v.v... Viết phú như bài phú Thần
Thê An Dưỡng v.v... Làm thơ như tập
Quá nhiều, nên chỉ nói đại
lược. Kệ tụng th́ như bài Tịnh Độ
Kệ do Thiện Đạo đại sư viết hết
sức nổi tiếng! Ngài nhắc nhở người
đời: “Tiệm tiệm kê
b́ hạc phát” (dần dần da gà, tóc hạc), con người
sẽ dần dần suy lăo, da dẻ nhăn nheo, đầu
tóc bạc phơ. Khi ấy, hăy nghĩ sẽ chẳng c̣n mấy
chốc nữa đâu! “Khán khán
hành bộ lung chung” (nh́n xem chân bước run run).
Lưng gù, eo hông chẳng c̣n sức nữa, bước
đi phải chống gậy! Dáng vẻ già cả, lập
cập! “Duy hữu kính lộ
tu hành” (chỉ có đường tắt tu hành), “kính lộ” là con đường
gần nhất. Lúc ấy, quư vị phải giác ngộ, muốn
tu hành phải t́m một con đường gần gũi.
Đường gần là ǵ vậy? Chớ nên lăng phí rất
nhiều thời gian. V́ sao? Thời gian của chính ḿnh chẳng
đủ dùng, [vô thường] xảy đến [đối
phó] chẳng kịp, đâu có thời gian dài như vậy?
Phải t́m một con đường gần, phải t́m
con đường đáng tin nhất, phải t́m con
đường đơn giản nhất, ổn thỏa
nhất. Đó chính là “đản
niệm A Di Đà Phật” (chỉ niệm A Di Đà Phật),
chỉ niệm! “Đản”
là chỉ niệm A Di Đà Phật, trừ A Di Đà Phật
ra, đều buông xuống hết! Thiện Đạo
đại sư dạy chúng ta như vậy. Ngài là tổ
sư đời thứ hai của Tịnh Độ Tông.
Vĩnh Minh Diên Thọ đại
sư viết Thần Thê An Dưỡng Phú (bài phú gởi
ḷng nơi Cực Lạc). C̣n như Chư Gia Hoài Tịnh
Độ Thi (thơ tưởng nhớ tới Tịnh
Độ của các tác giả) th́ như trong Tịnh Độ
Thập Yếu có cuốn Tây Trai Tịnh Độ Thi do thiền
sư Sở Thạch sáng tác. Thiền sư Trung Phong
cũng viết Hoài Tịnh Độ Thi (thơ mong tưởng
Tịnh Độ) hết sức hay. Những tác phẩm ấy
đều nhằm khích lệ, khuyên lơn người
đời sau hăy nhất tâm tu Tịnh Độ.
(Sớ) Cáo nhi viết khẩn,
chân thành chi ngữ.
(疏) 告而曰懇,真誠之語。
(Sớ: Bảo ban
mà nói là “khẩn thiết”, [ngụ ư] lời lẽ chân
thành).
Chân tâm thành khẩn bảo ban chúng
ta.
(Sớ) Kư kỳ tín thọ nhi phụng
hành dă.
(疏) 冀其信受而奉行也。
(Sớ: Mong mỏi họ tin nhận rồi vâng làm
theo).
“Kư” (冀) là mong muốn,
chân thành bảo ban chúng ta, hy vọng chúng ta sẽ tin tưởng,
tiếp nhận, y theo phương pháp này mà tu hành.
(Sớ) Ca nhi viết bi, thê sở
chi từ, hoặc năng cảm phát nhi hưng khởi dă.
(疏) 歌而曰悲,淒楚之辭,或能感發而興起也。
(Sớ: Lời ca
được gọi là bi thương, [ngụ ư] lời
lẽ thê lương, may ra sẽ cảm động,
khơi gọi ḷng người, khiến họ hăng hái
tu tập).
Cảm khái bi ca, “bi” (悲) là mong muốn
có thể làm cho chúng ta xúc động, giác ngộ, cảnh tỉnh
thế sự vô thường, tháng ngày c̣n lại chẳng
nhiều nhơi ǵ! Khiến cho bản thân hăng hái dấy lên
ư niệm niệm Phật.
(Sớ) Lệ, sổ dă. Bất ức
giả, ức bất túc dĩ tận chi, ngôn đa dă.
(疏) 麗,數也。不億者,億不足以盡之,言多也。
(Sớ:
Lệ là tính đếm. “Bất ức”: Ngay cả con số
Ức cũng chẳng đếm trọn hết, ư nói nhiều
lắm)
“Ức”
là một con số lớn, một vạn vạn là một
Ức. Con số này không có cách nào tính trọn hết. Cực
lực h́nh dung số lượng thật nhiều.
(Sớ) Thử giai Tịnh Độ
thánh hiền thiên ngôn vạn ngữ, bất yếm phiền
trùng.
(疏) 此皆淨土聖賢千言萬語,不厭繁重。
(Sớ: Những tác
phẩm ấy đều là ngàn vạn lời lẽ của
các bậc thánh hiền Tịnh Độ, chẳng ngại
rườm lời lặp đi lặp lại).
Tịnh
Độ Tùng Thư có tới ba mươi cuốn, quư vị
mới hiểu được các tổ sư đại
đức trong các đời đă buốt ḷng rát miệng
khuyên bảo chúng ta.
(Sớ) Trực dục sanh tử hải trung, tận
khiết chúng sanh ư bỉ ngạn nhi hậu dĩ.
(疏) 直欲生死海中,盡挈眾生於彼岸而後已。
(Sớ: Chỉ v́ muốn
đưa hết chúng sanh trong biển sanh tử lên bờ
kia mới thôi).
Trong ḷng các Ngài ôm ấp nguyện
vọng này, trực tiếp ở trong biển sanh tử
nâng dắt chúng sanh, cho nên nêu lên cương lănh này nhằm
cứu độ chúng sanh lên bờ kia. Ở đây, chữ
“bờ kia” chỉ Tây
Phương Cực Lạc thế giới, đưa chúng
ta đến chỗ A Di Đà Phật, đưa qua Tây
Phương Cực Lạc thế giới. Đây là bi tâm của
các vị tổ sư đại đức trong quá khứ.
(Sớ) Ngă đẳng ưng
đương hàm ân báo đức.
(疏) 我等應當銜恩報德。
(Sớ: Chúng ta hăy nên nhớ ơn, báo đức).
Chúng ta gặp gỡ, trông thấy,
nghe nói, hăy nên hàm ân báo đức. “Hàm” (銜) là ôm giữ.
(Sớ) Lũ cốt minh tâm.
(疏) 縷骨銘心。
(Sớ: Ghi xương, tạc dạ).
Phải nhớ kỹ đại
ân đại đức này, đừng nên quên lăng. Không những
chính ḿnh phải tín nguyện phụng hành, mà c̣n phải:
(Sớ) Triển chuyển lưu
thông, đệ tương khuyến đạo.
(疏) 展轉流通,遞相勸導。
(Sớ: Xoay vần
lưu thông, lần lượt khuyên dạy lẫn nhau).
Hôm trước tôi có nhận
được một “lá thư may mắn”, mỗi cá nhân
nhận được thư này nếu sao thành mười
tám bức gởi cho thân thích bằng hữu, quư vị sẽ hết sức may mắn. Nếu không
chép ra, trong tương lai sẽ mắc nạn. Theo tôi thấy,
lá thư may mắn thật sự [chính là pháp môn Tịnh
Độ]. Tôi khuyên quư vị, mỗi người hăy đem
thi từ Tịnh Độ sao ra hai mươi bản tặng
thân thích bằng hữu, khuyên khắp hết thảy mọi
người niệm A Di Đà Phật. Đấy là vận
may thật sự của chúng ta, chứ c̣n những thứ
khác chưa chắc đă may mắn. Biện pháp này rất
tốt đẹp, xoay vần lưu thông, lần lượt
khuyên dạy lẫn nhau.
(Sớ) Như kỳ trí nhi bất
lăm, lăm nhi bất tín.
(疏) 如其置而不覽,覽而不信。
(Sớ: Nếu
để đó không xem tới, hoặc xem mà chẳng tin).
“Trí” (置) là bỏ tại nơi đó, bỏ xó chẳng xem
tới, hoặc có xem, nhưng chẳng tin.
(Sớ) Bất viết ngu mông chi
huấn, tắc viết kư ngụ chi đàm, độc thả
nại chi hà tai.
(疏) 不曰愚蒙之訓,則曰寄寓之談,獨且奈之何哉。
(Sớ: Nếu chẳng
chê là lời dạy của kẻ ngu muội, tối
tăm, th́ cũng phán là chuyện ngụ ngôn, [đối với
những kẻ ấy] chỉ đành chẳng biết làm
sao được nữa?)
Đây là lời lăo nhân gia cảm
thán! Chính kẻ ấy chẳng tin, lại c̣n phê b́nh, bảo
chúng ta ngu si, quở chúng ta mê tín, đấy là kẻ ấy
sai lầm. Kinh nói kẻ ấy “ít
thiện căn, ít phước đức”, nên chẳng
thể tiếp nhận. Mặc dù kẻ ấy, ít thiện
căn và phước đức, chẳng thể tiếp
nhận, nhưng chúng ta chớ nên không tạo cơ hội
cho kẻ ấy, mà vẫn cứ tạo cơ hội cho họ.
Kẻ ấy tin tưởng th́ rất tốt, sẽ đắc
độ trong một đời này. Kẻ ấy không tin,
cũng đă gieo một chủng tử, tức là đă gieo một
chủng tử vào A Lại Da Thức. Do vậy, lưu
thông phổ biến, khuyên người khác tu Tịnh Độ,
chuyện này quả thật vô cùng quan trọng!
Tam,
minh tụng.
三、明誦
(Ba, nói về sự cảm ứng
do tụng đọc).
“Tụng”
(誦) là đọc tụng.
Đoạn thứ ba nói về sự cảm ứng do đọc
tụng.
(Huyền Nghĩa) Thứ minh tụng
thử kinh giả, như thiệt căn bất hoại.
(玄義) 次明誦此經者,如舌根不壞。
(Huyền Nghĩa:
Tiếp đó, nói người tụng kinh này lưỡi chẳng
hư hoại).
Đây là nói về sự cảm
ứng do niệm kinh Di Đà và kinh Vô Lượng Thọ.
(Huyền Nghĩa) Thiên nhạc Tây
nghênh.
(玄義) 天樂西迎。
(Huyền Nghĩa: Nhạc trời đón về
Tây).
Đây là nói về tướng
lành khi văng sanh.
(Huyền
Nghĩa) Phương giải oán nhi văng sanh.
(玄義) 方解冤而往生。
(Huyền Nghĩa: Giải trừ
hờn oán rồi văng sanh).
Trong phần sau [của lời
Sớ] có [kể rơ] câu chuyện này.
(Huyền Nghĩa) Vị chung quyển
nhi tọa thoát.
(玄義) 未終卷而坐脫。
(Huyền Nghĩa: Tụng
kinh chưa hết một quyển đă ngồi qua đời).
Tụng chưa xong một quyển,
người ấy đă ngồi ngay nơi đó, văng sanh.
(Huyền Nghĩa) Quy như nhập
Định.
(玄義) 歸如入定。
(Huyền Nghĩa: Trở về [Cực Lạc]
như nhập Định)
Lúc văng sanh chẳng ngă bệnh, giống
như tịnh tọa, nhập Định, ra đi như
vậy đó!
(Huyền Nghĩa) Chung đổ
bạch liên.
(玄義) 終睹白蓮。
(Huyền Nghĩa: Khi mất, thấy hoa sen trắng).
Lúc lâm chung thấy hoa sen màu trắng.
(Huyền Nghĩa) Ngân đài nhi dịch kim đài, thô
nhạc nhi lai tế nhạc.
(玄義) 銀臺而易金臺,粗樂而來細樂。
(Huyền Nghĩa:
Đài bạc đổi thành đài vàng, nhạc thô tháp rồi
đến nhạc vi diệu).
Những chuyện này đều
được chú giải, xin hăy đọc lời chú giải:
(Sớ) Thiệt căn bất hoại
giả, Trí Luận vân: “Hữu tỳ-kheo tụng Di Đà
kinh”.
(疏) 舌根不壞者,智論云:有比丘誦彌陀經。
(Sớ:
“Lưỡi chẳng hoại”: Trí Độ Luận chép: Có
tỳ-kheo tụng kinh Di Đà).
Đây là chuyện được
nói trong Trí Độ Luận. Tỳ-kheo là người xuất
gia, niệm kinh Di Đà.
(Sớ) Mạng dục chung thời,
ngữ đệ tử ngôn.
(疏) 命欲終時,語弟子言。
(Sớ: Lúc sắp
lâm chung, bảo đệ tử).
Lúc lâm chung, Sư bảo đồ
đệ, học tṛ.
(Sớ) A Di Đà Phật dữ
chư đại chúng, câu lai nghênh ngă.
(疏) 阿彌陀佛與諸大眾,俱來迎我。
(Sớ: A Di Đà Phật
và đại chúng đều đến đón ta).
Lúc sắp ra đi, tỉnh táo,
sáng suốt, chính Sư thấy A Di Đà Phật, thấy thanh
tịnh hải hội đại chúng đúng như kinh
đă dạy, đều đến đón tiếp Sư.
(Sớ) Hậu tùng hỏa táng,
thiệt căn bất hôi, sắc tướng tự nhược.
(疏) 後從火化,舌根不灰,色相自若。
(Sớ: Sau đấy,
đem hỏa táng, lưỡi chẳng cháy thành tro, sắc
tướng vẫn giống hệt như cũ).
Người xuất gia sau khi văng
sanh quá nửa là hỏa táng. Sau khi hỏa táng, lưỡi Ngài
chẳng hoại, giống như Cưu Ma La Thập đại
sư trong phần trước. Có thể thấy Ngài nói lời
thật, chứ chẳng lừa người! Không chỉ
lưỡi chẳng hoại, mà màu lưỡi chẳng thay
đổi, khắp thân cháy thành tro, không chỉ lưu lại
cái lưỡi, mà màu sắc của lưỡi c̣n chẳng
biến đổi. Đây là tạo chứng cớ cho
người khác.
(Sớ) Thiên nhạc Tây nghênh giả.
(疏) 天樂西迎者。
(Sớ:
Nhạc trời đón về Tây).
Đây cũng là một câu chuyện.
(Sớ) Tống Đường Thế Lương.
(疏) 宋唐世良。
(Sớ: Đời Tống,
Đường Thế Lương).
Đường Thế Lương
là một vị tại gia cư sĩ vào đời Tống.
(Sớ) Tụng Di Đà kinh thập
vạn quá.
(疏) 誦彌陀經十萬過。
(Sớ: Tụng kinh
Di Đà tới mười vạn biến).
Tụng mười vạn lần.
(Sớ) Nhất
nhật, vị gia nhân viết: “Phật lai nghênh ngă”.
(疏) 一日謂家人曰:佛來迎我。
(Sớ: Một hôm, bảo
người nhà: “Phật đến đón ta”).
Vị này cũng là biết trước
lúc mất, chẳng bị ngă bệnh. Có một hôm, bảo
người nhà: “A Di Đà Phật đến đón ta”.
(Sớ) Ngôn dĩ, tác lễ, tọa
thệ.
(疏) 言已,作禮坐逝。
(Sớ: Nói xong, làm lễ,
ngồi qua đời).
Sau khi dặn ḍ người nhà,
ông ta lễ Phật. Lúc lạy xong bèn tịnh tọa, ra
đi, [tức là] ngồi mất!
(Sớ) Kỳ dạ, hữu Lợi
hành nhân, tại Đạo Vị sơn thượng, mộng
Tây Phương dị quang, phan hoa tân phân, âm nhạc liệu
lượng, không trung thanh vân: “Đường Thế Lương
dĩ sanh Tịnh Độ”
(疏) 其夜有利行人,在道味山上,夢西方異光,旛華繽紛,音樂嘹喨,空中聲云:唐世良已生淨土。
(Sớ:
Đêm ấy, có người tu hành tên Lợi ở trên núi
Đạo Vị, mộng thấy phương Tây có ánh sáng
lạ, tràng phan và hoa phấp phới, âm nhạc vang rền,
trong hư không có tiếng nói: “Đường Thế
Lương đă sanh về Tịnh Độ”).
Tướng lành chẳng phải
tại quê hương ông ta, mà ở một
nơi rất xa, tức là núi Đạo Vị. Buổi tối
ngày ông Đường văng sanh, Lợi hành nhân, ông này
cũng là một người tu hành, khi tu hành trên núi, đêm
ấy mộng thấy phương Tây có dị quang. “Dị quang” là [ánh sáng] khác
thường; lại c̣n thấy phan. Đây là một loại
tràng phan trong nhà Phật, giống như cờ xí. Trên trời
có hoa, “tân phân” là rất nhiều
phan, tràng, hoa trời từ không trung nườm nượp
rơi xuống. “Âm nhạc liệu
lượng” (âm nhạc vang rền): Nhạc trời. Lại
c̣n nghe trong hư không có âm thanh, có người nói: “Đường
Thế Lương văng sanh Tây Phương Tịnh Độ”.
Đó là “thiên nhạc Tây nghênh”.
Thời cổ có một câu chuyện như vậy đó.
Những chuyện như vậy trong Tịnh Độ
Thánh Hiền Lục và Văng Sanh Truyện ghi chép nhiều lắm.
(Sớ) Giải oán văng sanh giả.
(疏) 解冤往生者。
(Sớ: Giải oán kết,văng sanh).
Đây là một trường hợp
tiêu tai.
(Sớ) Tống Thượng Ngu.
(疏) 宋上虞。
(Sớ: Vào đời Tống, tại Thượng
Ngu[4]).
Đây là một địa
phương.
(Sớ) Dân Phùng Mân.
(疏) 民馮珉。
(Sớ: Có một
người dân tên là Phùng Mân).
Đây là tên của vị ấy,
cũng là tại gia cư sĩ.
(Sớ) Thiếu sự du liệp.
(疏) 少事遊獵。
(Sớ: Thuở trẻ thích săn bắn).
Lúc tuổi trẻ, ưa săn
bắn. Săn bắn sẽ kết oán cừu nhiều lắm!
(Sớ) Kiến cự xà, tŕ sáo
tương văng thích chi.
(疏) 見巨蛇,持矟將往刺之。
(Sớ: Thấy một
con rắn to, liền vác mâu đến đâm nó).
“Sáo”
(矟) là trường
mâu, ông ta đâm con rắn ấy.
(Sớ) Thời xà tại nham hạ.
(疏) 時蛇在巖下。
(Sớ: Lúc ấy, rắn ở dưới vách núi).
Rắn ở dưới vách
núi.
(Sớ) Dục phệ hoàng độc.
(疏) 欲噬黃犢。
(Sớ: Toan cắn con bê vàng).
“Độc”
(犢) là con ḅ con. Rắn này rất lớn,
toan nuốt con bê.
(Sớ) Mân thôi nham thạch áp chi,
chí tử.
(疏) 珉推巖石壓之,至死。
(Sớ: Phùng Mân đẩy đá từ vách núi xuống,
đè chết rắn).
Ông ta ở phía trên, dùng đá to
quăng xuống, đè rắn chết bẹp. Rắn to
như vậy thường gọi là “rắn đă thành tinh”.
(Sớ) Xà lũ vi túy.
(疏) 蛇屢為祟。
(Sớ: Rắn nhiều lần
hiện hồn quấy phá).
Rắn sau khi bị
đè chết, thường thường quấy phá, kiếm
chuyện, đó là oan gia trái chủ.
(Sớ) Mân tu sám niệm Phật kinh niên, xà bất
năng hại.
(疏) 珉修懺念佛經年,蛇不能害。
(Sớ: Ông Mân tu sám,
niệm Phật nhiều năm, rắn chẳng thể hại
được).
“Tu
sám” là sám hối, niệm Phật; do có công đức này,
rắn không có cách nào báo thù được.
(Sớ) Nhất nhật thỉnh
đồng xă tịnh lữ, tụng Di Đà kinh, hiệp
chưởng nhi hóa.
(疏) 一日請同社淨侶,誦彌陀經,合掌而化。
(Sớ: Một hôm,
mời các bạn thanh tịnh cùng liên xă, tụng kinh Di
Đà, chắp tay qua đời).
“Đồng
xă”: Nhất định là ông ta đă tham gia liên xă. Từ
xưa tới nay, liên xă hết sức phổ
biến. Từ thời Huệ Viễn đại sư
thành lập liên xă đầu tiên, về sau, tại mỗi
nơi ở Trung Quốc, hễ lập hội niệm Phật
đều gọi là “liên xă”.
Thỉnh các đồng tu trong liên xă đến trợ niệm
giúp ông ta, tụng kinh Di Đà, ông ta chắp tay văng sanh.
Đây là nói về chuyện “giải
oán văng sanh”. Nếu ông ta chẳng thường niệm Phật,
không cầu văng sanh, oán gia trái chủ sẽ không tha cho ông
ta! Nếu ông ta không ra khỏi lục đạo luân hồi,
dù trong một đời này tu tập tốt đẹp
đến mấy đi nữa, đời sau oán gia vẫn
đến kiếm! Các quư vị đọc Từ Bi Tam Muội
Thủy Sám, thấy Ngộ Đạt quốc sư là cao
tăng mười đời; oán gia theo Ngài suốt mười
đời, nhưng chưa báo thù được. Tới
đời thứ mười, tôn giả Ca Nặc Ca điều
giải, hóa giải. Nếu không, oán ấy vẫn chưa hết!
Do vậy, quư vị phải ghi nhớ, đừng kết
oán cừu với người khác, đừng kết oán cừu
với quỷ thần, mà cũng đừng kết oán cừu
với súc sanh, nhất là những súc sanh lớn. Quư vị
kết oán cừu với chúng sẽ phiền phức lắm!
V́ sao? Càng to, linh tánh càng cao, ư niệm báo thù càng mạnh. Kết
mối oán cừu rất đáng ngán. Quả thật là
đời đời kiếp kiếp chẳng dễ ǵ giải
trừ!
Tục ngữ nói rất hay: “Oan gia nghi giải, bất nghi kết”,
[nghĩa là] phải biết giải khai oan gia, đừng
nên kết. Hễ kết th́ sau này, đời đời kiếp
kiếp bị phiền phức. Chỉ có thật sự văng
sanh Tây Phương Tịnh Độ th́ mới tính là tất
cả oan gia của quư vị đều được giải
trừ. Nếu quư vị chưa thể văng sanh Tịnh
Độ, chắc chắn chẳng thể trốn tránh được!
Chẳng cần biết quư vị tu pháp môn ǵ, hễ tu
chưa thành công, oan gia trái chủ đều gọi là “ma
chướng”, họ đều đến chướng ngại
quư vị. Từ vô thỉ kiếp tới nay, chẳng biết
đă kết oán cừu với bao nhiêu người, kết mối
thù oán với bao nhiêu quỷ thần và súc sanh. Nay chúng ta cầu
thuận buồm xuôi gió trên con đường Bồ Đề
sẽ chẳng dễ dàng, đâu có chuyện [dễ dàng
như vậy] được! Chỉ có biện pháp duy nhất
là học theo Phùng cư sĩ, hằng ngày thật sự niệm
Phật, sám hối. Để sám hối, chúng ta niệm bài
kệ Sám Hối là đủ rồi. Nương theo kệ
Sám Hối, trong tâm thật sự sám hối, như thế
là tốt đẹp. Lại nữa, một câu A Di Đà Phật
này quả thật tiêu trừ nghiệp chướng,
tăng phước huệ. Không chỉ có đại công
đức văng sanh, mà hiện thời, quư vị niệm một
tiếng A Di Đà Phật sẽ tiêu tội chướng,
tăng phước huệ, quư vị niệm niệm A Di
Đà Phật là niệm niệm tiêu nghiệp chướng,
niệm niệm tăng phước huệ. Không có pháp môn nào
có hiệu quả thù thắng hơn pháp này!
(Sớ) Vị chung tọa thoát giả.
(疏) 未終坐脫者。
(Sớ: Nói chưa tụng xong đă ngồi qua
đời).
Đây là người thuộc
đời Tấn.
(Sớ) Tấn Trí Tiên pháp sư, hiệu
Chân Giáo, trụ Bạch Liên Tự, thập tam niên Tây hướng
thập niệm, thập nhị thời bất tạm phế.
(疏) 晉智仙法師,號真教,住白蓮寺,十三年西向十念,十二時不暫廢。
(Sớ: Đời
Tấn, pháp sư Trí Tiên, hiệu là Chân Giáo, trụ tại
chùa Bạch Liên, suốt mười ba năm hướng về
phương Tây, tu thập niệm, trong suốt mười
hai thời chẳng tạm bỏ).
Sư rốt cuộc niệm Phật
không nhiều lắm, nhưng người ta công phu tuyệt
vời! Sư sử dụng cách Thập Niệm. Ngài niệm
suốt mười ba năm chẳng gián đoạn, niệm
Phật bằng cách hướng về phương Tây thập
niệm. Sư tu thập niệm trong mười hai thời,
mỗi thời niệm một lần. Thập niệm th́
thời gian [niệm Phật] chẳng lâu, đại khái là
năm phút đă niệm xong! Nhưng mười
hai thời chẳng đơn giản, mười hai thời
bao gồm cả buổi tối. “Thời thần” (時辰) trong
thuở ấy dùng “Tư, Sửu, Dần, Măo, Th́n, Tỵ, Ngọ,
Mùi v.v...” để tính toán; một thời thần thuở ấy
bằng hai giờ hiện thời. Cứ mỗi hai tiếng
đồng hồ, Sư lại niệm một lần, đấy
là tu pháp Thập Niệm. Mỗi hai tiếng đồng hồ
niệm một lần, suốt mười ba năm chẳng
gián đoạn, công phu ở chỗ này! Khó nhất là buổi
tối, buổi tối cứ cách hai giờ, Sư lại trở
dậy niệm một lần, chuyện này chẳng dễ
dàng.
(Sớ) Nhất tịch vi tật.
(疏) 一夕微疾。
(Sớ: Một tối, hiện chút bệnh nhẹ).
Hôm Sư văng sanh, bị mắc
chút bệnh vặt.
(Sớ) Mạng quán đường
hành nhân tụng Di Đà kinh.
(疏) 命觀堂行人誦彌陀經。
(Sớ: Bảo những
người đang làm việc trong trai đường hăy
tụng kinh Di Đà).
“Quán
đường hành nhân”: Quán đường là Ngũ
Quán Đường[5], tức trai
đường. Sư bảo những người đang
làm việc ở đó niệm kinh Di Đà.
(Sớ) Vị chung quyển.
(疏) 未終卷。
(Sớ: Tụng chưa hết quyển kinh).
Kinh Di Đà chưa tụng xong.
(Sớ) An nhiên tọa thoát.
(疏) 安然坐脫。
(Sớ: Đă ngồi
lặng lẽ qua đời).
Sư ngồi ở nơi
đó, người ta niệm kinh, Sư cũng niệm theo,
lắng nghe, một quyển kinh chưa niệm xong, Sư
đă văng sanh. Đây là nêu gương Thập Niệm.
(Sớ) Quy
như nhập Định giả, Tống Thích Xử Khiêm.
(疏) 歸如入定者,宋釋處謙。
(Sớ: Về [Cực Lạc] như nhập Định
là ngài Thích Xử Khiêm đời Tống).
Đây là một vị xuất
gia, pháp sư Xử Khiêm.
(Sớ) Tinh tu Tịnh Độ.
(疏) 精修淨土。
(Sớ: Tu ṛng Tịnh Độ).
“Tinh tu” là chuyên tu, chẳng xen
tạp các pháp môn khác. Chúng ta tu pháp môn Tịnh Độ mà
c̣n muốn tu thêm pháp khác, vẫn muốn nghiên cứu pháp khác,
đấy là chẳng tinh! “Tinh”
là trừ pháp môn này ra, trừ kinh điển Tịnh Độ
ra, tất thảy đều chẳng xen lạm, đó là “tinh”. Kinh điển chủ yếu
trong Tịnh Độ là tam kinh nhất luận, nương
theo những kinh luận này để tu hành.
(Sớ) Nhất tịch, tụng
Di Đà kinh tất.
(疏) 一夕,誦彌陀經畢。
(Sớ: Một tối, Sư tụng kinh Di Đà
xong).
Buổi tối hôm văng sanh, tụng
kinh xong.
(Sớ) Xưng tán Tịnh Độ.
(疏) 稱讚淨土。
(Sớ: Khen ngợi Tịnh Độ).
Nay chúng ta gọi “xưng tán Tịnh Độ”
là Tán Phật Kệ .
(Sớ) Cáo chúng viết: “Ngô
dĩ vô sanh nhi sanh Tịnh Độ”. Như nhập Thiền
Định, yểm nhiên nhi hóa.
(疏) 告眾曰:吾以無生而生淨土。如入禪定,奄然而化。
(Sớ: Bảo
đại chúng: “Ta do vô sanh mà sanh Tịnh Độ”,
như nhập Thiền Định, đột nhiên qua
đời).
Giă biệt đại chúng. Nói
xong, đặc biệt nói Ngài “do vô sanh mà sanh”; đấy
là Tịnh Độ sanh vô sanh. Cổ đức dạy
chúng ta: “Sanh tắc quyết
định sanh, khứ tắc thật bất khứ”
(sanh th́ quyết định sanh, nhưng đi thật sự
chẳng đi). Thiên Thai đại sư có Tịnh Độ
Sanh Vô Sanh Luận, bộ sách này hiện nay cũng thuộc
trong Tịnh Độ Thập Yếu. Hết sức trọng
yếu, có thể giải trừ khá nhiều nghi vấn về
Tịnh Độ. Cư sĩ Quư Thánh Nhất đă chú giải
Sanh Vô Sanh Luận hết sức tỉ mỉ.
(Sớ) Chung đổ bạch
liên giả, Tống Gia Ḥa quận, Chung ẩu.
(疏) 終睹白蓮者,宋嘉禾郡鍾嫗。
(Sớ: Lâm chung thấy
hoa sen trắng: Đời Tống, bà lăo họ Chung ở
quận Gia Ḥa).
Bà cụ này họ Chung.
(Sớ) Nhật tụng Di Đà
kinh thập biến, niệm Phật bất chuyết.
(疏) 日誦彌陀經十遍,念佛不輟。
(Sớ: Hằng ngày
tụng kinh Di Đà mười biến, niệm Phật chẳng
bỏ sót).
Quư vị thấy bà cụ tu
hành, mỗi ngày niệm kinh Di Đà mười biến, Phật
hiệu chẳng gián đoạn.
(Sớ) Nhất nhật ngữ kỳ
tử viết.
(疏) 一日語其子曰。
(Sớ: Một hôm bảo con).
Hôm văng sanh bảo con.
(Sớ) Kiến bạch liên hoa vô
số, chúng thánh nghênh ngă.
(疏) 見白蓮華無數,眾聖迎我。
(Sớ: Mẹ thấy
hoa sen trắng vô số, các vị thánh đến đón mẹ).
Thấy hoa sen, thấy Phật
và đại chúng đến đón tiếp, bà cụ bèn
văng sanh.
(Sớ) Toại đoan tọa tủng
thân hóa khứ.
(疏) 遂端坐聳身化去。
(Sớ: Bèn ngồi
ngay ngắn, thân khẽ động, đă tịch rồi).
Khẽ động vai đă
đi rồi, tự tại ngần ấy! Chẳng sanh bệnh;
đây là một bà cụ tại gia. Truyện kư của những
vị này được chép tường tận trong Tịnh
Độ Thánh Hiền Lục.
(Sớ) Ngân đài kim đài giả.
(疏) 銀臺金臺者。
(Sớ: Đài bạc, đài vàng).
Câu chuyện này được
lưu truyền rất phổ biến, rất nhiều
người biết.
(Sớ) Hoài Ngọc thiền
sư, Thai Châu nhân, bố y nhất thực, thường tọa,
bất ngọa. Tinh tấn niệm Phật, tụng Di
Đà kinh tam thập vạn biến.
(疏) 懷玉禪師,台州人,布衣一食,常坐不臥。精進念佛,誦彌陀經三十萬遍。
(Sớ: Thiền
sư Hoài Ngọc, người xứ Thai Châu, mặc áo vải,
ngày ăn một bữa, thường ngồi, chẳng nằm,
tinh tấn niệm Phật, tụng kinh Di Đà ba
mươi vạn biến).
Niệm Phật hiệu chẳng
cần phải nói nữa! Kinh Di Đà tụng ba
mươi vạn biến. Vị này suốt đời mặc
“bố y”, [tức là] y phục
bằng vải thô, ăn đúng Ngọ một bữa, “thường tọa bất ngọa”:
Đây là tu không ngả lưng xuống đơn (giường
Tăng), khi ngủ chẳng nằm xuống, lúc mệt bèn
tịnh tọa. Tinh tấn niệm Phật, thật sự
tinh tấn. Trong Niệm Phật Đường, nói thật
ra, nếu thật sự dụng công niệm Phật, hiệu
quả sẽ hết sức rơ ràng. Có một pḥng nghỉ, mọi
người mệt mỏi bèn tới đó
nghỉ ngơi một chốc. Khi nghỉ, chẳng cần
cởi áo, mặc cả áo mà ngủ. Ngủ một lát, tinh
thần khôi phục, bèn ngay lập tức niệm tiếp,
phải như vậy th́ mới được. Chúng ta chưa
phải là đả Tinh Tấn Phật Thất, đả
Tinh Tấn Phật Thất rất nghiêm ngặt. Đấy
là hễ mệt mỏi tự ḿnh đi nghỉ, nghỉ
khoẻ xong bèn ngay lập tức quay lại niệm Phật.
Có thể buông xuống hết thảy, nhất tâm niệm Phật,
hiệu quả vô cùng rơ rệt!
(Sớ)
Nhất nhật kiến Tây Phương thánh chúng, đa nhược
Hằng sa.
(疏) 一日見西方聖眾,多若恆沙。
(Sớ: Một hôm,
thấy Tây Phương thánh chúng nhiều như cát sông Hằng).
Nhiều như số cát trong
sông Hằng, Ngài thấy thanh tịnh hải chúng theo A Di
Đà Phật, Quán Âm, Thế Chí đều đến đón
tiếp.
(Sớ) Nhất ḱnh ngân đài, tùng
song nhi nhập.
(疏) 一擎銀臺,從窗而入。
(Sớ: Một vị bưng đài bạc, theo cửa
sổ mà vào).
Cầm hoa sen, trên hoa có đài,
kim đài hay ngân đài là phẩm vị cao hay thấp khác
nhau. Người đến đón tiếp Ngài cầm hoa
sen, trên hoa có đài bằng bạc, theo cửa sổ tiến
vào.
(Sớ)
Ngọc viết.
(疏) 玉曰。
(Sớ:
Hoài Ngọc nói).
Thiền sư Hoài Ngọc bèn nói.
(Sớ)
Ngô nhất sanh tinh tấn, thệ thủ kim đài, vi hà đắc
thử? Ngân đài toại ẩn.
(疏) 吾一生精進,誓取金臺,為何得此?銀臺遂隱。
(Sớ: Ta cả
đời tinh tấn, thề lấy được
đài vàng, v́ sao được đài này? Đài bạc liền
ẩn).
Ta suốt đời tinh tấn,
trong tâm mong đài vàng, nào ngờ nay là đài bạc, trong
tâm đương nhiên rất khổ sở, rất hổ
thẹn. Ư niệm này vừa dấy lên, chẳng thấy
đài bạc nữa, nó bèn ẩn mất!
(Sớ) Ngọc cảm kích.
(疏) 玉感激。
(Sớ: Hoài Ngọc cảm kích).
Chẳng thấy đài bạc
nữa, tiêu mất rồi! Trong tâm Ngài cũng rất cảm
động. Như thế nào đây? Lại tinh tấn và nỗ
lực.
(Sớ) Bội phục tinh tấn.
(疏) 倍復精進。
(Sớ: Tinh tấn gấp bội).
Nỗ lực gấp bội.
(Sớ) Tam thất nhật hậu.
(疏) 三七日後。
(Sớ: Hai mươi mốt ngày sau).
Hai mươi mốt ngày sau.
(Sớ) Kiến Phật măn không
trung.
(疏) 見佛滿空中。
(Sớ: Thấy Phật đầy ắp trên
hư không).
Phật lại đến tiếp
đón Sư.
(Sớ) Năi vị đệ tử
viết: “Kim đài lai nghênh”.
(疏) 乃謂弟子曰:金臺來迎。
(Sớ: Sư bèn bảo
đệ tử: “Đài vàng đến đón”).
Quả nhiên chẳng phụ ḷng
mong mỏi, đài vàng tới đón.
(Sớ) Ngô sanh Tịnh Độ
hỹ. Thuyết kệ, hàm tiếu nhi thệ.
(疏) 吾生淨土矣。說偈含笑而逝。
(Sớ:
Ta sanh về Tịnh Độ! Nói kệ, mỉm cười,
qua đời).
Ngài hoan hỷ, nguyện vọng
đă đạt, đúng là kim đài đến đón tiếp
Ngài!
(Sớ) Quận
thủ Đoàn công dị chi.
(疏) 郡守段公異之。
(Sớ: Viên quan họ Đoàn đứng đầu
quận ấy lấy làm lạ).
“Quận thủ” là trưởng
quan vùng ấy. Khi đó, quận tương
đương với tỉnh hiện thời, nhưng nhỏ
hơn tỉnh một chút. Quận Thủ là quan Thái Thú, là
quan lớn trong vùng, trông thấy tướng lành này cũng
hết sức cảm động.
(Sớ) Tác thi tán mỹ.
(疏) 作詩讚美。
(Sớ: Làm thơ ca ngợi)
Có thơ tặng cho Ngài để
ca ngợi.
(Sớ) Hữu “chi đê chỉ
vị quải kim đài” chi cú vân.
(疏) 有枝低只為掛金臺之句云。
(Sớ: Trong ấy
có câu “đài vàng treo trĩu nặng cành cây”).
Thơ rằng: “Ngă sư nhất niệm đăng Sơ Địa”
(thầy ta một niệm lên Sơ Địa), đài vàng
là Lư nhất tâm bất loạn, Lư nhất tâm bất loạn
là thượng phẩm thượng sanh.
Ngài suốt đời dụng công, thường ngồi chẳng
nằm, nhất là trong ba thất tức hai mươi mốt
ngày cuối cùng càng thêm tinh tấn gấp bội, đắc
Lư nhất tâm bất loạn. V́ thế, tán thán Ngài “nhất niệm đăng Sơ
Địa”. “Phật quốc
sênh ca lưỡng độ lai” (Cơi Phật đàn ca hai
lượt tới), A Di Đà Phật trỗi nhạc trời
đến tiếp dẫn Ngài hai lần, “duy hữu môn tiền cổ ḥe thụ” (trước
song, riêng một cội ḥe già). Trước chùa có một
cây ḥe, cành ḥe rủ thấp. “Chi đê chỉ vị quải kim đài” (đài
vàng đeo trĩu cả cành cây). Đài vàng quá nặng, cho
nên cành ḥe bị đè xuống rất thấp. Dùng bài
thơ này để tán thán Ngài.
(Sớ) Thô nhạc, tế nhạc
giả, Nguyên Tử Hoa thiền sư.
(疏) 粗樂細樂者,元子華禪師。
(Sớ: “Nhạc thô
tháp, nhạc vi diệu”: Thiền sư Tử Hoa vào đời
Nguyên).
Đây là một vị xuất
gia vào thời Nguyên.
(Sớ) Đại Lịch cửu
niên, ư Nhuận Châu Quán Âm Tự, tụng Di Đà kinh lục
nguyệt.
(疏) 大歷九年,於潤州觀音寺,誦彌陀經六月。
(Sớ: Vào năm
Đại Lịch thứ chín (774), tụng kinh Di Đà sáu
tháng tại chùa Quán Âm ở Nhuận Châu).
Mỗi ngày niệm kinh Di Đà
suốt nửa năm.
(Sớ) Hốt đắc tật.
(疏) 忽得疾。
(Sớ: Chợt mắc bệnh).
Bỗng nhiên Ngài nhiễm bệnh.
(Sớ) Dạ văn hương
khí nhạc âm.
(疏) 夜聞香氣樂音。
(Sớ: Đêm ngửi thấy mùi hương, nghe
tiếng nhạc).
Trong khi bị bệnh, Ngài ngửi
thấy mùi hương, nghe tiếng thiên nhạc.
(Sớ) Không trung cáo viết: “Thô
nhạc dĩ quá, tế nhạc tục lai, quân
đương văng sanh”.
(疏) 空中告曰:粗樂已過,細樂續來,君當往生。
(Sớ: Trong hư
không có tiếng bảo: “Nhạc thô vụng đă hết,
nhạc tinh tế sẽ tiếp tục trỗi, ông sẽ
văng sanh”).
Nhạc trời cũng là hai
lượt, càng về sau càng tinh tế hơn, càng dễ
nghe hơn.
(Sớ) Lương cửu niệm
Phật nhi hóa.
(疏) 良久念佛而化。
(Sớ: Hồi lâu
sau, Sư niệm Phật qua đời).
Ngài niệm Phật văng sanh.
(Sớ) Dị hương liên nhật
bất tán.
(疏) 異香連日不散。
(Sớ: Mùi hương lạ
đọng lại cả ngày chẳng tan).
Những
điều này là tướng lành văng sanh. Đại sư
đă nêu lên rất nhiều ví dụ, đều nhằm
giúp chúng ta sanh khởi ḷng tin. Mỗi ví dụ đều là
chuyện chân thật. Hôm nay đă hết thời gian rồi.
Tập 90
Xin
đọc A Di Đà Kinh Sớ Sao Diễn Nghĩa Hội Bản,
trang một trăm năm mươi bảy:
(Huyền Nghĩa) Hựu nhược
thư tả tắc hóa bị thương sanh[6], giảng diễn
tắc tường phù bạch hạc.
(玄義) 又若書寫則化被蒼生,講演則祥符白鶴。
(Huyền Nghĩa: Lại
nữa, như biên chép giáo hóa trọn khắp phàm dân, giảng
diễn ắt hiện điềm lành hạc trắng).
Từ xưa tới nay, thọ
tŕ kinh Di Đà có khá nhiều sự cảm ứng chẳng
thể nghĩ bàn. Đoạn này nói về chuyện chép
kinh. Trước đây, kinh sách lưu thông phải dựa
vào biên chép. Kỹ thuật ấn loát cho đến sau đời
Tống - Nguyên mới dần dần phát triển. Kinh
điển in theo lối phương sách, tức là in theo lối
khâu gáy đóng thành sách như chúng ta thấy hiện thời,
đóng sách như vậy để trở thành một cuốn.
Măi đến cuối đời Minh, mới chọn lựa
cách đóng kinh Phật thành sách theo lối như vậy.
Vào đời Minh, [cách đóng sách ấy do] Hàn Sơn đại
sư đề xướng, gọi là “phương sách bản”. Trước kia, thời
Đường [kinh Phật được] gọi là “quyển tử”, giống
như những bức vẽ được cuộn lại.
Sau đấy là “triếp
điệp bản”[7]. Từ triếp
bản lại diễn biến thành sách đóng thành tập
gọi là phương sách bản.
Thời ấy, thuật ấn loát
chưa phát triển, bản in khắc trên gỗ, trước
hết, phải chép lại. Chép hoàn chỉnh rồi mới
đem bản ấy khắc lên ván gỗ, khắc từng
chữ một. Khi in cũng rất bất tiện. Cứ
một bức ván gỗ là một trang kinh sách. Thuở đó
chưa có mực in, dùng muội gỗ tùng để in; tức
là dùng hạt cây tùng đốt lấy bồ hóng. Quư vị
thấy những bản sách cổ, in bằng muội gỗ
tùng, tay sờ vào sẽ bị đen thui, đối với
bản in bằng mực ta sẽ không bị đen tay. In bằng
muội gỗ tùng nên giá thành khá cao, chẳng thuận tiện
như hiện tại. Người hiện tại tu
phước nên [mọi việc] thuận tiện hơn cổ
nhân rất nhiều! Cổ nhân muốn lưu thông kinh sách, phải
thuê người sao chép, sao một bộ phải trả
công chừng đó tiền! Có những người có học,
đi thi không đỗ, làm cách nào đây? Thường đến
chùa miếu chép kinh. Nhà chùa trả tiền công cho họ, sao
một bộ kinh trả công bao nhiêu tiền, cho họ
ăn, cho họ ở, để họ chuyên làm việc sao
chép kinh điển. Lưu thông kinh điển thuở ấy
phải dùng phương thức này. Những trường
hợp được đại sư nêu lên trong lời
chú giải đều là chuyện thật.
(Sớ) Thư tả giả,
Đường Thiện Đạo đại sư, phàm
đắc sấn thí, dụng tả Di Đà kinh thập vạn
quyển.
(疏) 書寫者,唐善導大師,凡得襯施,用寫彌陀經十萬卷。
(Sớ: “Biên chép”:
Đời Đường, Thiện Đạo đại
sư hễ được cúng dường bèn dùng để
chép kinh Di Đà số đến mười vạn quyển).
“Sấn thí” (襯施) là tín đồ
cúng dường tiền bạc cho Ngài, Ngài dùng tiền này
để cậy người khác chép kinh Di Đà. Chẳng
dễ dàng! Kinh Di Đà được phổ biến,
lưu thông là do Thiện Đạo đại sư đề
xướng mà đắc lực. Đương nhiên, kinh
này chẳng thể coi là quá dài, cứ một quyển là
được một bộ, đấy là một quyển
kinh. Ngài nhờ người khác chép kinh Di Đà, số
lượng rất đáng kể, mười vạn quyển!
Với kỹ thuật ấn loát phát triển như trong hiện
thời, người nào phát tâm in kinh Di Đà mười vạn
quyển? Hiện thời làm chuyện này dễ hơn thời
Thiện Đạo đại sư rất nhiều,
mười vạn quyển kinh phải chép trong bao nhiêu
năm? Ngày nay, chúng ta in mười vạn cuốn sách chỉ
mất một tháng, giá tiền lại c̣n thấp hơn
trước đây rất nhiều. Đây là lưu thông
kinh quyển.
(Sớ) Khuyến nhân thọ tŕ, diệc hữu độc
tụng chí thập vạn biến giả, ngũ thập vạn
biến giả.
(疏) 勸人受持,亦有讀誦至十萬遍者,五十萬遍者。
(Sớ: Khuyên người
khác thọ tŕ, cũng có người đọc tụng tới
mười vạn biến, hay năm mươi vạn biến).
Đây là nói về người thọ
tŕ, tụng niệm kinh này. Bởi lẽ, các đồng tu
phải chú ư, niệm kinh th́ không nên niệm quá nhiều, quá
tạp! Nhất định phải hiểu rơ niệm kinh
nhằm mục đích ǵ, chúng ta niệm kinh Di Đà nhằm
mục đích ǵ? Nói thật ra là cầu sanh Tây
Phương Cực Lạc thế giới, đấy là mục
đích thật sự của chúng ta. Nếu chúng ta nhất
tâm nhất ư muốn sanh về Tây Phương Cực Lạc
thế giới, niệm thêm những kinh điển khác
chính là xen tạp! Pháp môn này đáng quư ở chỗ chuyên tu!
Niệm bộ kinh này thuần thục, tâm cũng định
rồi, chuyên nhất rồi, bèn có thể đắc nhất
tâm bất loạn. Nếu như niệm đủ thứ
kinh luận, chẳng dễ ǵ thành tựu nhất tâm bất
loạn! V́ sao? Niệm kinh này, nghĩ đến kinh kia
chưa niệm, niệm kinh đó xong, lại c̣n có những
kinh khác ta chưa niệm! Trong tâm quư vị khởi vọng
tưởng, tâm chẳng chuyên! V́ thế, thật sự
đạt được lợi ích nơi tu hành, nhất
định phải chuyên, niệm kinh phải chuyên, pháp môn tu
hành cũng phải chuyên, chỉ niệm một câu A Di
Đà Phật, những thứ khác đều chẳng cần
tới nữa!
Một câu A Di
Đà Phật này có công đức chẳng thể nghĩ
bàn, Ngẫu Ích đại sư đă nói rất rơ ràng: Một
câu A Di Đà Phật “viên nhiếp
ngũ tông, cai la bát giáo” (nhiếp trọn năm tông, bao
trùm tám giáo). Một câu A Di Đà Phật gồm trọn hết
thảy các kinh điển và hết thảy các pháp môn do Thích
Ca Mâu Ni Phật đă nói trong bốn mươi chín năm,
chẳng sót một pháp nào! Không chỉ bao gồm những
điều Thích Ca Mâu Ni Phật đă giảng trong bốn
mươi chín năm, thậm chí những pháp do mười
phương ba đời hết thảy chư Phật
đă nói, một câu A Di Đà Phật này cũng đều
gồm trọn! Chúng ta chẳng niệm A Di Đà Phật
th́ niệm ǵ? Chẳng niệm kinh Di Đà th́ niệm kinh
ǵ đây?
Thiện Đạo đại
sư rất lỗi lạc, Ngài là người đời
Đường. Theo truyện kư ghi chép, Ngài chuyên niệm A Di
Đà Phật. V́ thế, Ngài là tổ sư đời thứ
hai của Tịnh Độ Tông. Ngài niệm một tiếng
Phật hiệu, từ trong miệng phóng ra một tia sáng,
trong tia sáng ấy có một vị Hóa Phật, đó là
tượng A Di Đà Phật. Mỗi câu đều như
vậy. Điều này được truyện chép như
sau: “Khẩu phóng quang minh, quang
trung hóa Phật”. Theo truyền thuyết lịch sử, Thiện
Đạo đại sư là hóa thân của A Di Đà Phật.
Ngài Vĩnh Minh Diên Thọ, ḥa thượng Phong Can cũng
là hóa thân của A Di Đà Phật.
(Sớ) Tăng tục quy ngưỡng,
chí hữu cảm cực phần thân cúng dường, đắc
Niệm Phật tam-muội giả, bất khả thắng
kỷ.
(疏) 僧俗歸仰,至有感極焚身供養,得念佛三昧者,不可勝紀。
(Sớ: Tăng, tục
quy y ngưỡng mộ, đến nỗi có người
cảm mộ cùng cực, đă đốt thân cúng dường.
Người đắc Niệm Phật tam-muội chẳng
thể ghi xiết).
Đây
đều là nói công đức giáo hóa của Thiện Đạo
đại sư. Hậu thế tôn Ngài làm tổ sư Tịnh
Độ Tông. Cảm động tới cùng cực, “đốt thân cúng dường”,
đốt ngón tay hay đốt cánh tay đều là đốt
một bộ phận trên thân. Đắc Niệm Phật
tam-muội, Niệm Phật tam-muội là Sự nhất tâm
bất loạn. Người theo Thiện Đạo đại
sư tu học, đắc nhất tâm bất loạn rất
ư là nhiều!
(Sớ) Giảng diễn giả.
(疏) 講演者。
(Sớ: Giảng diễn).
Giảng giải bộ kinh này.
(Sớ) Tống Trầm Tam Lang.
(疏) 宋沈三郎。
(Sớ: Ông Trầm Tam Lang đời Tống).
Người đời Tống.
(Sớ) Văn tuế hồi tâm niệm
Phật.
(疏) 晚歲回心念佛。
(Sớ: Tuổi già, hồi tâm niệm Phật).
Đây là lúc tuổi già, tuổi
tác đă cao lắm rồi. Đến lúc này mới học
Phật, tin tưởng pháp môn Tịnh Độ, phát tâm niệm
Phật.
(Sớ) Nhân bệnh, thỉnh
tăng giảng Di Đà kinh, dịch y nhi chung.
(疏) 因病,請僧講彌陀經,易衣而終。
(Sớ: Do bị bệnh,
thỉnh Tăng giảng kinh Di Đà, thay áo, qua đời).
Trong khi bị bệnh, thỉnh
pháp sư giảng kinh Di Đà cho ông ta nghe. Trong lúc thay đổi
y phục, ông ta bèn mạng chung.
(Sớ) Súc tất dục khởi,
nhị tử cục ư danh giáo, dĩ dịch khám vi nan, duệ
kỳ hĩnh trực chi. Tương nhập liệm, hốt
cử thủ xuất y bị, cù nhiên nhi tọa, cử gia
đại kinh. Nhị tử cấp tiền phù vệ, năi
dĩ trửu tiết trúy chi. Tử viết: “Trợ phụ
tọa thoát nhĩ”. Cánh tọa thệ. Trà-tỳ, hữu bạch
hạc nhị thập cửu chích, phi minh vân biểu, cửu
chi Tây khứ.
(疏) 縮膝欲起,二子局於名教,以易龕為難,曳其脛直之。將入斂,忽舉首出衣被,瞿然而坐,舉家大驚。二子急前扶衛,乃以肘節捶之。子曰:助父坐脫耳。竟坐逝。荼毗,有白鶴二十九隻,飛鳴雲表,久之西去。
(Sớ: Co chân toan ngồi dậy, hai đứa con
trai câu nệ danh giáo, cho là khó thể đổi ḥm, bèn kéo
chân cha cho thẳng ra. Lúc sắp nhập liệm, ông ta đột
nhiên tḥ đầu ra khỏi vải liệm, đột ngột
ngồi dậy, cả nhà kinh hăi. Hai đứa con trai vội
tiến lên nâng đỡ, ông ta bèn dùng khuỷu tay huưch họ,
con bèn nói: “Giúp cha ngồi qua đời mà”, ông ta bèn ngồi
qua đời. Lúc hỏa thiêu, có hai mươi chín con hạc
trắng bay lượn, hót ríu rít trong mây, hồi lâu, bay về
phía Tây).
Truyện Trầm Tam Lang
được chép trong Tịnh Độ Thánh Hiền Lục
và Văng Sanh Truyện. Người này đă chết, trước
khi ông mất, đă dặn con là ông ta muốn tọa khám, tức
là tọa thoát, ngồi mà mất. “Danh giáo” là Nho gia. Theo quy chế đại liệm[8]
của Nho gia, người sau khi đă
chết nhất định phải nhập liệm trong
quan tài. V́ vậy, con ông ta không nghe lời, tiến hành đại
liệm cho ông ta theo cách thức của người b́nh
thường. Kéo chân ông ta cho thẳng lại, dùng quan tài nhập
liệm. Lúc ấy, bỗng nhiên ông ta ngồi dậy, đúng
là chuyện khiến mọi người rất kinh hăi.
Người trong nhà ông ta hiểu rơ, biết ông ta mong tọa
thoát, không muốn nằm sơng sượt ra đi. V́ thế,
con trai ông ta giúp ông ngồi xếp bằng, để
ông ta tọa thoát. Trà-tỳ (Jhāpeta) là hỏa
táng, khi hỏa táng có hai mươi chín con hạc trắng, giống
như đến tiễn ông ta. Hỏa thiêu xong, những
con hạc trắng ấy bay về phương Tây; có
tướng lành ấy. “Tường
phù bạch hạc” (hạc trắng hiện điềm
lành) là do lễ thỉnh pháp sư tới giảng kinh Di
Đà, ông ta văng sanh trong khi đang nghe, nên có sự cảm ứng
tốt lành này.
(Huyền Nghĩa) Hiện tiền
cảm ứng, tắc bảo địa dao quán, khắc thủ
văng sanh, tắc Niết Bàn phi tỷ, như tư cảm ứng,
lũ kiến cổ kim.
(玄義) 現前感應,則寶地遙觀,剋取往生,則涅槃非比,如斯感應,屢見古今。
(Huyền Nghĩa: Cảm ứng
trong hiện tiền th́ dơi trông đất báu, ước
định kỳ hạn văng sanh, kinh Niết Bàn chẳng
thể sánh bằng. Những sự cảm ứng như vậy,
xưa nay thấy rất nhiều).
Đây là nói về sự cảm
ứng trong hiện tiền, quả thật cũng hết
sức nhiều! Ở đây, nêu đại lược vài
người.
(Sớ) Bảo địa dao quán
giả, Đường Đại Hành thiền sư.
(疏) 寶地遙觀者,唐大行禪師。
(Sớ: “Dơi trông
đất báu”: Thiền sư Đại Hành đời
Đường).
Thiền sư Đại Hành là
người đời Đường.
(Sớ) Sơ tu Phổ Hiền Sám.
(疏) 初修普賢懺。
(Sớ: Thoạt đầu tu Phổ Hiền Sám
Pháp).
Trước đó, Ngài tu lễ
Phổ Hiền Sám Pháp, tức là Phổ Hiền Bồ Tát Sám
Nguyện Nghi, y theo phương pháp ấy để tu hành.
(Sớ) Hậu nhập Đại
Tạng, tùy thủ thủ quyển, đắc Di Đà
kinh.
(疏) 後入大藏,隨手取卷,得彌陀經。
(Sớ: Về sau,
vào chỗ cất giữ Đại Tạng Kinh, tiện
tay rút ra một quyển, bèn rút được kinh Di
Đà).
Cổ nhân thường dùng phương
pháp này. Kinh điển nhiều dường ấy, ta phải
nên học kinh nào? Đối trước Phật hứa
nguyện, con rút lấy một bộ từ Đại Tạng
Kinh, sẽ học theo kinh ấy, dùng phương pháp này! Đôi
khi là rút thăm, như Ngẫu Ích đại sư thường
dùng biện pháp này. Đối với những kinh luận,
pháp môn ưa thích, Ngài đều viết thành từng tờ,
đặt trước bàn Phật, mỗi ngày lễ bái, cúng
dường, lễ bái suốt bảy ngày rồi rút lấy
một tờ, dùng phương pháp này. Thiền sư Đại
Hành rút một quyển từ trong Đại Tạng Kinh, rút
được kinh Di Đà.
(Sớ) Nhật dạ tụng vịnh.
(疏) 日夜誦詠。
(Sớ: Ngày đêm tụng niệm, tán thán).
“Tụng”
là đọc tụng, “vịnh”
là ca xướng (Phạm Bái). Xoang điệu đọc tụng
của cổ nhân rất dễ nghe, mà xoang điệu Phạm
Bái cũng hết sức êm tai.
(Sớ) Chí tam thất nhật.
(疏) 至三七日。
(Sớ: Tới hai mươi mốt ngày).
Sư ngày đêm niệm bộ
kinh Di Đà này, niệm suốt hai mươi mốt ngày.
(Sớ) Đổ lưu ly địa
thượng, Phật cập nhị đại sĩ hiện
tiền.
(疏) 睹琉璃地上,佛及二大士現前。
(Sớ: Thấy trên
đất lưu ly, đức Phật và hai vị đại
sĩ hiện tiền).
Tướng ấy hiện tiền,
thấy trong hiện tiền. Ngài thấy đại địa
trong Tây Phương Cực Lạc thế giới là đất
lưu ly. Nay chúng ta gọi ngọc lưu ly là Phỉ Thúy,
là một loại ngọc có màu xanh lá cây. Đại địa
là ngọc màu xanh lá cây. A Di Đà Phật, Quán Âm, Thế Chí đều
hiện h́nh cho Ngài thấy.
(Sớ) Hy Tông văn kỳ sự.
(疏) 僖宗聞其事。
(Sớ: Vua Hy Tông
nghe chuyện này).
Hoàng đế Hy Tông nhà Đường
nghe kể chuyện này.
(Sớ) Chiếu nhập nội
đ́nh, tứ hiệu Thường Tinh Tấn Bồ Tát.
(疏) 詔入內庭,賜號常精進菩薩。
(Sớ: Hạ chiếu
vời vào cung, ban danh hiệu Thường Tinh Tấn Bồ
Tát).
Thiền sư Đại Hạnh
vốn học Thiền, về sau, từ Thiền trở về
Tịnh Độ, Ngài thật sự tinh
tấn, chuyên niệm kinh Di Đà, ngày đêm không ngừng niệm.
Niệm hai mươi mốt ngày, được cảm ứng
như thế. V́ vậy, hoàng đế Hy Tông ban tặng
danh hiệu Thường Tinh Tấn Bồ Tát.
(Sớ) Hậu lưu ly địa
phục kiến, tức nhật mạng chung, dị
hương kinh tuần, nhục thân bất hoại.
(疏) 後琉璃地復見,即日命終,異香經旬,肉身不壞。
(Sớ: Sau đó lại
thấy đất lưu ly, mạng chung ngay trong ngày hôm ấy,
mùi hương lạ đọng lại cả mười
ngày, nhục thân chẳng hư).
Vị
pháp sư này lưu lại nhục thân, khi Ngài văng sanh,
tướng lành ấy lại hiện tiền. Khi tướng
ấy hiện tiền, Ngài văng sanh. “Dị hương kinh tuần”: “Tuần” (旬) là mười
ngày, khi Ngài văng sanh mùi hương suốt mười ngày chẳng
tan.
(Sớ) Niết Bàn phi tỷ giả.
(疏) 涅槃非比者。
(Sớ: Niết Bàn chẳng thể sánh bằng)
Kinh Niết Bàn chẳng sánh bằng
kinh Di Đà.
(Sớ) Lương Đạo Trân
pháp sư.
(疏) 梁道珍法師。
(Sớ: Pháp sư Đạo Trân đời
Lương).
Đời Lương thời
Ngũ Đại, pháp sư Đạo Trân giảng kinh Niết
Bàn.
(Sớ) Thiên Giám trung.
(疏) 天監中。
(Sớ: Trong niên hiệu Thiên Giám).
Thiên Giám (502-519)[9] là niên hiệu.
(Sớ) Khế tích Lô Sơn.
(疏) 憩錫盧山。
(Sớ: Trụ tại Lô Sơn).
“Khế
tích” (憩錫) là ở lại. Ngài du
phương tham học tới Lô Sơn thuộc tỉnh
Giang Tây, bèn trụ lại đó.
(Sớ) Mộ Viễn công tịnh
nghiệp.
(疏) 慕遠公淨業。
(Sớ: Ngưỡng mộ Tịnh nghiệp của
tổ Huệ Viễn).
Đối với Đông Lâm Niệm
Phật Đường chuyên tu Tịnh Độ của
Huệ Viễn đại sư, Ngài hết sức ngưỡng
mộ.
(Sớ) Thiền tọa trung, hốt
kiến hải thượng sổ bách nhân thừa bảo phảng
tiền mại.
(疏) 禪坐中,忽見海上數百人乘寶舫前邁。
(Sớ: Trong khi ngồi
Thiền, chợt thấy trên biển mấy trăm người
ngồi trên thuyền báu tiến về trước).
Đây là cảnh giới trong
Định, khi Ngài nhập Định, hiện ra cảnh
biển cả, trên biển có mấy trăm người ngồi
trên một chiếc thuyền lớn. “Bảo phảng”: Lúc ấy, chiếc thuyền đó
hết sức quư báu, do bảy báu chế thành. Họ ngồi
thuyền báu tiến lên phía trước.
(Sớ) Sư vấn: Hà chi?
(疏) 師問何之。
(Sớ: Sư hỏi: “Đi đâu thế?”)
Pháp sư Đạo Trân hỏi
họ: “Các vị đi đâu vậy?”
(Sớ)
Đáp viết: Văng Cực Lạc quốc.
(疏) 答曰往極樂國。
(Sớ: Họ đáp: “Đến
cơi Cực Lạc”).
Chúng tôi muốn
lái thuyền này đến Tây Phương Cực Lạc thế
giới. Sau khi Sư nghe xong:
(Sớ) Nhân cầu phụ tải.
(疏) 因求附載。
(Sớ: Do vậy, bèn xin ngồi nhờ thuyền của
họ).
Tôi có thể ngồi ké thuyền
của quư vị cùng đi hay chăng?
(Sớ) Báo vân.
(疏) 報云。
(Sớ: Họ đáp).
Bọn họ trả
lời Ngài.
(Sớ) Pháp sư tuy thiện giảng
Niết Bàn kinh.
(疏) 法師雖善講涅槃經。
(Sớ: Pháp sư tuy khéo giảng
kinh Niết Bàn).
Ông giảng kinh Niết Bàn rất
khá.
(Sớ) Diệc đại bất
khả tư nghị.
(疏) 亦大不可思議。
(Sớ:
Cũng là rất chẳng thể nghĩ bàn).
Công đức này chẳng thể
nghĩ bàn!
(Sớ) Nhiên vị tụng Di
Đà kinh, khởi đắc đồng văng?
(疏) 然未誦彌陀經,豈得同往?
(Sớ: Nhưng
chưa tụng kinh Di Đà, làm sao cùng đi được?)
Ông chưa hề niệm kinh Di
Đà, làm sao có thể cùng đi được? Vị này
đúng là suốt đời hoằng dương kinh Niết
Bàn, giảng kinh Niết Bàn, nhưng chẳng thể văng
sanh Tây Phương. Ông chưa niệm kinh Đà là không
được rồi, [chúng tôi] không muốn dẫn ông đi
cùng.
(Sớ) Sư toại phế giảng,
niệm Phật.
(疏) 師遂廢講念佛。
(Sớ: Sư bèn bỏ giảng, niệm Phật).
Sau khi thấy cảnh giới
trong Định như vậy, vị pháp sư này chẳng
giảng kinh nữa, mà chuyên niệm Phật.
(Sớ) Tụng Di Đà kinh cập
nhị vạn biến.
(疏) 誦彌陀經及二萬遍。
(Sớ: Tụng kinh Di Đà đến hai vạn
biến).
Nếu trong Định chẳng
gặp phải cảnh giới này, tâm ấy sẽ chẳng
thể phát khởi. Gặp cảnh giới ấy, tâm ấy
thật sự phát khởi!
(Sớ) Tương chung tứ thất
nhật tiền.
(疏) 將終四七日前。
(Sớ: Hai mươi tám ngày trước khi mất).
Đây cũng là biết trước
lúc mất, bốn thất trước hôm văng sanh, tức
là trước đó hai mươi tám ngày, đại khái là
chừng một tháng, trước đó một tháng!
(Sớ) Dạ tứ cổ.
(疏) 夜四鼓。
(Sớ: Lúc canh tư ban
đêm).
Vào lúc canh tư ban đêm.
(Sớ) Kiến Tây Phương ngân đài lai chí, không
trung kiểu như bạch nhật. Thanh vân: “Pháp sư
đương thừa thử đài văng sanh”.
(疏) 見西方銀臺來至,空中皎如白日。聲云:法師當乘此臺往生。
(Sớ: Thấy từ Tây Phương có đài bạc
đưa tới, trên trời sáng như ban ngày, có tiếng
nói: “Pháp sư nên ngồi đài này mà văng sanh”).
Có tướng lành này hiện tiền.
(Sớ) Thời chúng hàm văn
thiên nhạc dị hương.
(疏) 時眾咸聞天樂異香。
(Sớ: Khi ấy, đại chúng đều nghe thấy
nhạc trời và ngửi thấy mùi hương lạ).
Khi ấy, đại chúng nghe trên
không trung trỗi nhạc trời, lại c̣n ngửi thấy
mùi hương lạ.
(Sớ) Sổ nhật
hương do vị tán.
(疏) 數日香猶未散。
(Sớ: Mùi hương ấy mấy ngày chẳng
tan).
Mùi hương mấy ngày vẫn
chưa tan.
(Sớ) Kỳ dạ phong đảnh
tự tăng, dao kiến cốc khẩu hỏa cự sổ
thập, minh liệu triệt dạ, thứ nhật năi tri
Sư thệ.
(疏) 其夜峰頂寺僧,遙見谷口火炬數十,明燎徹夜,次日乃知師逝。
(Sớ: Đêm hôm ấy,
vị Tăng sống trên đỉnh núi, nh́n thấy xa xa ở
ngoài cửa hang núi có mấy chục ánh đuốc sáng ngời
suốt đêm, hôm sau mới biết Sư đă tịch).
“Phong
đảnh tự”: Ngôi chùa này được xây tại
nơi rất cao, cho nên có tầm nh́n rộng lớn, có thể
thấy rất xa. Thấy tại cửa hang núi có nhiều
ánh đuốc. Măi cho đến lúc trời sáng, vẫn c̣n
thấy ánh đuốc. Đến hôm sau mới biết
tướng lành ấy là do pháp sư văng sanh.
(Sớ) Như thượng sở lục.
(疏) 如上所錄。
(Sớ: Những điều được ghi chép
như trên đây).
Những điều được
ghi chép này.
(Sớ) Giai tu nhân chứng quả,
thử cảm bỉ ứng.
(疏) 皆修因證果,此感彼應。
(Sớ: Đều
do tu nhân chứng quả, ở đây cảm, nơi kia sẽ
ứng).
Người tu hành có cảm, Tây
Phương Cực Lạc thế giới A Di Đà Phật
bèn có ứng.
(Sớ) Điệp kiến tằng
xuất, tự cổ cập kim, vị cập mai cử.
(疏) 疊見層出,自古及今,未及枚舉。
(Sớ: [Những
chuyện cảm ứng như thế này] thường
được thấy nghe, từ xưa đến nay, chẳng
thể nêu trọn).
Những chuyện cảm ứng
này quả thật rất nhiều. Những
chuyện được Tịnh Độ Thánh Hiền Lục
và Văng Sanh Truyện ghi chép là ghi một, sót cả vạn. Nhất
là vào thời cổ, thông tin chẳng dễ dàng! Bao nhiêu
tướng lành văng sanh, nhưng người biên chép
chưa nghe nói, chưa trông thấy, nên bỏ sót. Nói thật
ra, tác giả [của những bộ sách ấy] sưu tập
tài liệu rất hữu hạn, bỏ sót rất nhiều.
V́ thế, tại Trung Quốc, chẳng biết pháp môn này
đă độ bao nhiêu người văng sanh thế giới
Tây Phương.
Tứ, minh tŕ
四、明持。
(Bốn là
nói [sự cảm ứng] do thọ tŕ).
“Tŕ”
là thọ tŕ, [đoạn này nói về] sự cảm ứng
do thọ tŕ.
(Huyền
Nghĩa) Nhược tŕ danh giả, hoặc nhất niệm
nhi phi nhất quang, hoặc nhất thanh nhi xuất nhất
Phật, hoặc hưởng di lâm cốc, hoặc âm triệt
cung vi, hoặc lục thời hệ niệm, nhi y chánh doanh
không, hoặc thập tự tiêu tâm, nhi thánh hiền nhập
hội, kịp hồ chiêu đại, tục hữu danh
lưu.
(玄義) 若持名者,或一念而飛一光,或一聲而出一佛,或響彌林谷,或音徹宮闈,或六時繫念,而依正盈空,或十字標心,而聖賢入會,洎乎昭代,續有名流。
(Huyền Nghĩa:
Như tŕ danh th́ hoặc là niệm một câu phóng ra một
tia sáng, hoặc mỗi tiếng niệm hiện ra một vị
Phật, hoặc vang vọng khắp rừng núi, hoặc âm
thanh lọt vào tận trong cung, hoặc sáu thời hệ niệm,
y báo và chánh báo đầy ắp hư không, hoặc dùng chữ
Thập để biểu thị cái tâm, thánh hiền xin dự
vào hội, măi cho đến nay vẫn luôn lưu danh).
Trong
đoạn này cũng trích chẳng ít chuyện.
(Sớ) Thử chánh minh chấp
tŕ danh hiệu dă.
(疏) 此正明執持名號也。
(Sớ: Đây là nói trực tiếp đến chuyện
chấp tŕ danh hiệu).
Đây
là nói về sự cảm ứng thù thắng do niệm Phật.
(Sớ) Tịnh nghiệp chư
hiền, đa bất phiền tải.
(疏) 淨業諸賢,多不繁載。
(Sớ: Các bậc
hiền nhân trong Tịnh Nghiệp quá nhiều đến nỗi
chẳng thể chép hết).
“Tải”
(載) là ghi chép. Nhiều
quá! Ghi chép chẳng trọn!
(Sớ) Cô cử chiêu chước
thế nhân nhĩ mục giả nhất nhị, dĩ vi
khích khuyến.
(疏) 姑舉昭灼世人耳目者一二,以為激勸。
(Sớ: Đành nêu ra một hai người
được người đời nhận biết rơ rệt
nhất nhằm khích lệ, khuyên lơn).
Nêu ra mấy vị nổi danh
nhất, ai cũng biết trong các đời để
khuyên lơn, khích lệ hàng hậu học.
(Sớ) Phi quang giả.
(疏)
飛光者。
(Sớ:
Phóng ánh sáng).
Đây là mỗi niệm bèn tỏa
quang minh, “phi quang” là trong miệng
tỏa ra ánh sáng. Tôi vừa mới nhắc đến vị
này với quư vị, đó là Thiện Đạo đại
sư.
(Sớ) Đường Thiện
Đạo đại sư, nhân vấn niệm Phật đắc
sanh Tịnh Độ phủ?
(疏) 唐善導大師,人問念佛得生淨土否?
(Sớ: Có người
hỏi Thiện Đạo đại sư đời
Đường: “Niệm Phật có được sanh về
Tịnh Độ hay chăng?”)
Có người hỏi lăo nhân
gia: “Niệm Phật có thể văng sanh thế giới Cực
Lạc hay không?”
(Sớ) Đáp viết: “Như nhữ
sở niệm, toại nhữ sở nguyện”.
(疏) 答曰:如汝所念,遂汝所願。
(Sớ: Ngài đáp:
“Đúng như ḷng ông nghĩ tưởng, ông sẽ
được toại nguyện”).
Thiện Đạo đại
sư trả lời: Chỉ cần ông niệm, nhất
định sẽ được măn nguyện. Ông chịu
niệm, sẽ nhất định văng sanh.
(Sớ) Ư thị, Đạo
năi tự niệm A Di Đà Phật nhất thanh.
(疏) 於是導乃自念阿彌陀佛一聲。
(Sớ: Ngay khi ấy,
ngài Thiện Đạo tự niệm A Di Đà Phật một
tiếng).
Chính Ngài tự niệm, niệm
Phật một tiếng bèn có một tia sáng.
(Sớ) Tắc hữu nhất
quang tùng kỳ khẩu xuất, thập thanh chí bách, quang diệc
như chi.
(疏) 則有一光從其口出,十聲至百,光亦如之。
(Sớ: Bèn có một
tia sáng từ miệng tỏa ra, niệm từ mười
tiếng cho đến một trăm tiếng, ánh sáng đều
[tỏa ra] như vậy).
Ngài niệm Phật, miệng
phóng quang minh.
(Sớ) Quang minh măn thất.
(疏) 光明滿室。
(Sớ: Quang minh ngập thất).
Ngài niệm nhiều lượt,
trong pḥng toàn là quang minh.
(Sớ) Đế văn kỳ sự.
(疏) 帝聞其事。
(Sớ: Vua nghe chuyện này).
Thuở ấy, hoàng đế
nghe có tướng lạ như vậy, cũng triệu kiến
Ngài.
(Sớ)
Sắc sở cư vi Quang Minh Tự, hậu đăng liễu
thụ đoan tọa nhi hóa.
(疏) 敕所居為光明寺,後登柳樹端坐而化。
(Sớ: Sắc phong
nơi Ngài trụ là Quang Minh Tự. Về sau, Ngài trèo lên cây
liễu ngồi ngay ngắn, viên tịch nơi đó).
Chỗ Ngài ở được
hoàng đế tặng một bức hoành phi đề Quang
Minh Tự. Niệm Phật miệng tỏa quang minh.
(Sớ) Xuất Phật giả,
Thiếu Khang pháp sư.
(疏) 出佛者,少康法師。
(Sớ: “Niệm ra Phật”: Pháp sư Thiếu
Khang).
Đây cũng là một vị tổ
sư của Tịnh Độ Tông.
(Sớ) Tại Ô Long sơn, kiến
Tịnh Độ đạo tràng, khuyến nhân niệm Phật,
chúng kiến Sư niệm Phật nhất thanh, khẩu xuất
nhất Phật, chí ư thập niệm, thập Phật thứ
xuất, do nhược liên châu.
(疏) 在烏龍山,建淨土道場,勸人念佛,眾見師念佛一聲,口出一佛,至於十念,十佛次出,猶若連珠。
(Sớ: Ngài lập
Tịnh Độ đạo tràng tại núi Ô Long, khuyên
người khác niệm Phật. Đại chúng thấy
Sư niệm Phật một tiếng, từ trong miệng bay ra một vị Phật, cho
đến mười niệm là mười vị Phật
lần lượt xuất hiện, giống như một
xâu chuỗi).
Ngài niệm Phật, từ trong
miệng có tượng Phật xuất hiện. Niệm một
tiếng
là một vị Phật, niệm mười tiếng là
mười vị Phật, niệm một trăm tiếng
là một trăm vị Phật. Phật liên tiếp xuất
hiện, có tướng lành như vậy.
(Sớ) Lâm chung chi nhật, khẩu
phóng dị quang sổ đạo, yểm nhiên nhi thệ.
(疏) 臨終之日,口放異光數道,奄然而逝。
(Sớ: Ngày lâm chung, miệng tỏa
ra mấy tia sáng lạ, đột nhiên qua đời).
Đây cũng là điềm
lành chẳng thể nghĩ bàn do niệm Phật trong thuở ấy,
đủ để cảm động ḷng trời.
(Sớ) Hưởng di giả,
Đường Đạo Xước thiền sư, b́nh
cư vị chúng giảng Vô Lượng Thọ kinh,
tương nhị bách biến.
(疏) 響彌者,唐道綽禪師,平居為眾講無量壽經,將二百遍。
(Sớ: “Tiếng
vang trọn khắp”: Thiền sư Đạo Xước
đời Đường, thường giảng kinh Vô
Lượng Thọ cho đại chúng, số lần giảng
đến hai trăm lượt).
Vị này cũng là tổ sư
Tịnh Độ Tông, suốt đời chuyên giảng
kinh Vô Lượng Thọ, giảng đến hai trăm lần.
(Sớ) Nhân các kháp châu, khẩu
xưng Phật hiệu, hoặc thời tán tịch, thanh bá
lâm cốc.
(疏) 人各掐珠,口稱佛號,或時散席,聲播林谷。
(Sớ: Mỗi
người [đến nghe] lần chuỗi, miệng niệm
Phật hiệu, hoặc lúc giải tán, tiếng vang vọng
khắp rừng núi).
Đại chúng đến nghe
kinh, lần xâu chuỗi niệm Phật. Chùa chiền đều
được xây dựng trong núi sâu. Nếu nói theo hiện
thời, đều là nơi có Phong Thủy tốt nhất,
đều ở trong núi thẳm. Âm thanh niệm Phật
vang vọng rừng núi (lâm cốc). “Cốc” là sơn cốc (hang núi). Đây là sự cảm
ứng. Nếu chẳng phải là cảm ứng, sẽ
không thể có chuyện này! Nếu dùng Niệm Phật
Đường để nói, âm thanh cộng tu của mọi
người ở nơi đây, nếu bên ngoài sơn cốc
hoặc rừng cây mà có thể nghe tiếng, nếu chẳng
do cảm ứng, chắc chắn chẳng thể nào có
được! Nhất là sau khi pháp hội giảng kinh
đă giải tán, âm thanh vẫn vang vọng trong rừng
núi.
Trên
thực tế, mỗi vị đồng tu niệm Phật
đều phải biết: Sau khi niệm Phật hiệu
thuần thục, bất luận ở nơi đâu, hễ
tâm tĩnh lặng, sẽ nghe Phật hiệu thoảng bên
tai. Nếu có cảnh giới ấy, quư vị nên biết
đó là bước đầu trong công phu niệm Phật,
chứng tỏ công phu của quư vị vừa mới đắc
lực, phải nên tiếp tục nỗ lực, từ
công phu này, tiến hơn bước nữa mới là công
phu thành phiến, sau đấy là nhất tâm bất loạn.
Nếu cảnh giới này hiện tiền, quả thật
là trong chốn rừng núi, hễ tâm thanh tịnh, quư vị
sẽ nghe tiếng niệm Phật.
(Sớ) Âm triệt giả, Đường
Pháp Chiếu.
(疏) 音徹者,唐法照。
(Sớ: “Âm thanh thấu
triệt”: Ngài Pháp Chiếu đời Đường).
Thiền sư Pháp Chiếu
đề xướng Ngũ Hội Niệm Phật, là tổ
sư đời thứ tư của Tịnh Độ Tông.
(Sớ) Ư Tinh Châu Ngũ Hội
Niệm Phật.
(疏) 於并州五會念佛。
(Sớ: Ngũ Hội
Niệm Phật ở Tinh Châu).
Ngài gặp Văn Thù Bồ Tát. Vị
này tham Thiền, vốn trụ tại Hành Châu thuộc tỉnh
Hồ Nam, nay là huyện Hành Sơn. Có một buổi sáng, ăn
cháo buổi sáng (điểm tâm) trong Thiền đường,
thuở ấy, người xuất gia đều dùng bát để
ăn cháo buổi sáng. Trong bát hiện tướng, cũng
là cảm ứng chẳng thể nghĩ bàn, giống
như xem TV vậy. Trong bát hiện ra h́nh ảnh, chính là hiện
cảnh Ngũ Đài Sơn rơ ràng. Sau khi trông thấy, Ngài
bèn đem chuyện này hỏi một vị lăo đồng
tham. Trong quá khứ, vị ấy từng đến Ngũ
Đài Sơn, nghe Ngài mô tả, vị ấy bèn bảo:
“Đấy là Ngũ Đài Sơn”, khuyên Sư hăy lên núi ấy
lễ Phật.
Sau
khi đến Ngũ Đài Sơn, quả nhiên cảnh giới
giống hệt như cảnh đă hiện trong bát. Ngài nhớ
rất rơ ràng, đường đi rất quen thuộc; do
vậy, t́m được Đại Thánh Trúc Lâm Tự,
ngài Văn Thù đang giảng kinh ở đó, thính chúng đông tới một vạn người.
Sau khi nghe xong, Ngài tiến lên đảnh lễ Văn Thù Bồ
Tát rồi hỏi Văn Thù Bồ Tát, Ngài thưa: “Thời
kỳ Mạt Pháp chúng sanh căn tánh khá kém cỏi, phiền
năo nặng nề, tu pháp môn ǵ có thể có thành tựu?” Văn
Thù Bồ Tát dạy: “Tu pháp môn Niệm Phật”. Văn Thù Bồ
Tát dạy Ngài niệm A Di Đà Phật cầu sanh Tịnh
Độ, tự niệm mấy câu cho Ngài nghe. Ngài bèn học
lấy, đó là Ngũ Hội Niệm Phật.
Sau khi Ngài rời khỏi Ngũ
Đài Sơn, bèn tự ḿnh lập đạo tràng chuyên niệm
Phật tại Tinh Châu. Thanh điệu niệm Phật ấy
học từ chỗ Văn Thù Bồ Tát ở Ngũ
Đài Sơn, hiện thời tại Đài Loan cũng có Ngũ Hội Niệm Phật, chẳng biết
có phải điệu do Văn Thù Bồ Tát truyền hay
không, chẳng biết! Có thể là thanh điệu do Văn
Thù Bồ Tát truyền dạy đă thất truyền! Hiện
thời có những người thông minh, nghe nói có
Ngũ Hội Niệm Phật, bèn tự ḿnh biên soạn một
bản nhạc phổ, dạy mọi người niệm.
Ngũ Hội Niệm Phật của họ giống
như ca hát, tiếp độ sơ cơ rất tốt,
nhưng thật sự niệm Phật th́ cách niệm ấy
chẳng dễ ǵ đắc nhất tâm. Tôi nghĩ cách ấy
nhất định khác biệt rất lớn so với cách
do Văn Thù Bồ Tát truyền dạy. Đây là đạo
tràng niệm Phật do thiền sư Pháp Chiếu thành lập.
(Sớ) Cảm Đại Tông
hoàng đế cung trung văn niệm Phật thanh.
(疏) 感代宗皇帝宮中聞念佛聲。
(Sớ: Cảm hoàng
đế Đại Tông ở trong cung nghe tiếng niệm
Phật).
Trong cung đ́nh, hoàng đế
nghe tiếng niệm Phật.
(Sớ) Khiển sứ dao tầm.
(疏) 遣使遙尋。
(Sớ: Sai người đi kiếm măi tận
xa).
Liền phái người đuổi
theo thanh âm này, một mực đuổi tới Tinh Châu, đuổi
tới chỗ thiền sư Pháp Chiếu.
(Sớ) Kiến sư khuyến
hóa chi thịnh, toại chiếu nhập cung, cung nhân niệm
Phật, diệc cập ngũ hội, hiệu Ngũ Hội
pháp sư.
(疏) 見師勸化之盛,遂詔入宮,宮人念佛,亦及五會,號五會法師。
(Sớ: Thấy
Sư khuyến hóa hết sức đông đảo, bèn hạ
chiếu triệu Sư vào cung. Người trong cung niệm
Phật cũng là năm hội, nên Sư được gọi
là Ngũ Hội pháp sư).
Đây cũng là có duyên với
hoàng đế Đại Tông, vua thỉnh pháp sư vào cung.
Ở trong cung, Sư dạy mọi người niệm Phật.
Đây là nói “âm triệt cung vi”
(âm thanh niệm Phật lọt vào tận trong cung).
(Sớ) Lục thời giả, Tấn
Huệ Viễn pháp sư, cư Lô Sơn, chế liên hoa lậu,
lục thời niệm Phật, trừng tâm hệ tưởng.
(疏) 六時者,晉慧遠法師,居廬山,製蓮華漏,六時念佛,澄心繫想。
(Sớ: “Sáu thời”: Pháp sư Huệ Viễn
đời Tấn, sống ở Lô Sơn, chế đồng
hồ hoa sen, sáu thời niệm Phật, lắng ḷng hệ
niệm Cực Lạc).
Tổ sư đời thứ
nhất của Tịnh Độ Tông là Huệ Viễn
đại sư, Ngài dựng Niệm Phật Đường
tại Lô Sơn, tỉnh Giang Tây. Hiện nay, Niệm Phật
Đường này vẫn c̣n. Lúc tôi giảng kinh tại Hương
Cảng, nghe họ nói: Hiện thời, tại Đông Lâm Niệm
Phật Đường vẫn c̣n hơn một trăm
người niệm Phật, vô cùng khó có! Ngài chế ra “liên hoa lậu” (đồng hồ
nhỏ giọt h́nh hoa sen). Trước kia, không có đồng
hồ, không biết thời gian, cho nên dùng b́nh đựng
nước nhỏ giọt có khắc vạch để
tính toán thời gian. Phía trên thùng đựng nước, Ngài
chế ra hoa sen, thả trôi trên mặt nước, nước
nhỏ từng giọt. Trên thùng khắc độ số, [nhờ
đó] biết nước đă chảy bao nhiêu bèn biết
thời gian là bao lâu. Thời cổ, dùng phương thức
này để tính thời gian. “Lục
thời”: Ngày ba thời, đêm ba thời. “Lục thời” là ngày đêm chẳng
gián đoạn. Niệm Phật Đường quả thật
là như
vậy. Hễ mệt mỏi th́ làm như thế nào? Mệt
mỏi có thể nghỉ ngơi. Do vậy, bên cạnh Niệm
Phật Đường có một cái đơn lớn
để nghỉ ngơi. Khi nghỉ ngơi, vẫn để
nguyên áo mà ngủ, không cởi ra. Sau khi tỉnh lại, ngay
lập tức nhanh chóng niệm tiếp. Hễ mệt bèn nghỉ
ngơi, nghỉ khỏe khoắn rồi bèn lập tức
vào Niệm Phật Đường niệm Phật.
(Sớ) Hậu thập cửu niên.
(疏) 後十九年。
(Sớ: Mười chín năm sau).
Mười chín năm sau.
(Sớ) Thất nguyệt hối
tịch.
(疏) 七月晦夕。
(Sớ: Đêm không trăng tháng Bảy).
“Hối”
(晦) là ngày Ba Mươi
hay Mồng Một, lúc chẳng có ánh trăng, Vọng (望) là ngày Rằm,
ngày trăng tṛn gọi là Vọng. Tịch (夕) là buổi tối.
(Sớ) Ư Bát Nhă đài, phương tùng Định
khởi.
(疏) 於般若臺,方從定起。
(Sớ: Sư ở
đài Bát Nhă, vừa mới xuất Định).
Đây là lúc niệm Phật, ngồi
ở nơi đó, cũng có thể nhập Định, lúc xuất
Định.
(Sớ) Kiến A Di Đà Phật,
thân biến hư không, viên quang chi trung, vô lượng hóa Phật
cập Bồ Tát chúng, thủy lưu quang minh, diễn thuyết
diệu pháp.
(疏) 見阿彌陀佛,身遍虛空,圓光之中,無量化佛及菩薩眾,水流光明,演說妙法。
(Sớ: Thấy A Di
Đà Phật thân đầy chật hư không, trong viên
quang có vô lượng hóa Phật và các vị Bồ Tát, quang
minh tràn trề, diễn thuyết diệu pháp).
Cảnh giới này hoàn toàn giống
như trong kinh Vô Lượng Thọ và kinh Quán Vô Lượng
Thọ Phật đă giảng về Tây Phương Cực
Lạc thế giới, Ngài đă trông thấy. Viễn công
đại sư thấy cảnh giới Tây Phương, tổng
cộng đă thấy ba lần, nhưng chẳng nói với
bất cứ ai. Lúc văng sanh mới tuyên bố cùng mọi
người. Niệm Phật Đường của Ngài có
tất cả một trăm hai mươi ba người,
họ là những người chí đồng đạo hợp,
cùng nhau kết xă niệm Phật, ai nấy đều văng sanh.
Các vị như Lưu Di Dân văng sanh trước Ngài, khi Viễn
công văng sanh, những người đă văng sanh trước
đều theo A Di Đà Phật đến đón Sư.
Đă thế, c̣n bảo Ngài: “Chúng tôi đều theo gót Ngài,
cùng lăo nhân gia niệm Phật, sao Ngài về trễ thế?”
Trong truyện kư Tịnh Độ có ghi chép truyện này tại
rất tỉ mỉ!
(Sớ) Phật ngôn: “Ngă dĩ bổn nguyện lực
cố, lai an ủy nhữ. Nhữ thất nhật hậu,
đương sanh ngă quốc”. Chí kỳ, đoan tọa
nhi thệ.
(疏) 佛言:我以本願力故,來安慰汝,汝七日後,當生我國。至期,端坐而逝。
(Sớ: Đức
Phật dạy: “Ta do bổn nguyện lực nên đến
an ủi ngươi. Bảy ngày sau, ông sẽ sanh về nước
ta”. Đến kỳ hạn, Sư ngồi ngay ngắn qua
đời).
Đây
là được thấy lần thứ ba. Bảy ngày trước
hôm văng sanh, hiện tướng lành này.
(Sớ) Thập tự giả, Tống
Trường Lô Tông Trách thiền sư, Thiền Lư đỗng
ngộ, Tông Thuyết kiêm thông.
(疏)
十字者,宋長蘆宗賾禪師,禪理洞悟,宗說兼通。
(Sớ: “Chữ thập”: Thiền
sư Trường Lô Tông Trách đời Tống, ngộ rỗng
rang lẽ Thiền, Tông lẫn Thuyết đều thông
đạt).
Vị pháp sư này cũng rất
lỗi lạc. Có rất nhiều vị thông Giáo, chẳng
thông Thiền, có vị thông Thiền nhưng không hiểu
Giáo. Từ xưa tới nay, Thiền lẫn Giáo đều
thông không nhiều lắm! Nói theo lối thông tục, đây
là bậc đại thông gia thật sự. Chỉ có thông
gia thật sự mới biết cái hay của niệm Phật,
mới có thể khăng khăng một mực niệm Phật.
V́ sao? Ngài thông đạt hết thảy nên hiểu
được Giáo lẫn Thiền chẳng tốt như văng
sanh [trong Tịnh Độ]! Điều này là thật, chẳng
giả tí nào! Nương theo Thiền hay Giáo để tu hành, nếu muốn
chứng quả, dựa theo pháp Đại Thừa để
nói sẽ là chuyện trong vô lượng kiếp, trong giáo
pháp Tiểu Thừa là ba đại A-tăng-kỳ kiếp,
trong đó c̣n bị thoái chuyển, c̣n bị mê khi cách ấm,
chẳng thể bảo đảm quư vị thuận buồm
xuôi gió. Chỉ có niệm Phật cầu sanh Tịnh Độ
là thuận buồm xuôi gió, thành tựu trong một đời!
V́ thế, người thật sự Tông lẫn Giáo đều
thông, không ai chẳng hồi tâm Tịnh Độ. Ngài
cũng là một trong số đó.
(Sớ) Nhi viễn tôn Lô phụ
chi quy.
(疏) 而遠尊盧阜之規。
(Sớ: Đă tôn
kính khuôn mẫu Lô Sơn từ lâu).
“Lô phụ” là quy củ Niệm
Phật Đường tại Lô Sơn của Huệ Viễn
đại sư, chiếu theo phương pháp ấy.
(Sớ) Kiến liên hoa thắng hội.
(疏) 建蓮華勝會。
(Sớ: Lập hội sen thù thắng).
Ngài khởi xướng một
hội, mời những người chí đồng đạo
hợp họp lại để mọi người cùng
nhau tu hành.
(Sớ) Kỳ pháp nhật niệm
A Di Đà Phật, hoặc thiên thanh, vạn thanh, các ư nhật
hạ dĩ thập tự kư chi.
(疏) 其法日念阿彌陀佛,或千聲萬聲,各於日下以十字記之。
(Sớ:
Phương pháp là hằng ngày niệm A Di Đà Phật một
ngàn tiếng hoặc một vạn tiếng, mỗi người
dùng chữ Thập để ghi nhớ mỗi ngày).
Đây là kư số niệm Phật
(niệm Phật ghi nhớ số câu đă niệm). Mọi
người cùng nhau cộng tu, nhưng mỗi cá nhân niệm
nhiều hay ít do chính họ tự ấn định. Quư vị
tự nguyện mỗi ngày niệm một ngàn câu, liền niệm
một ngàn câu. Quư vị tự nguyện niệm một vạn
tiếng, hăy niệm một vạn tiếng. Do cá nhân tự
ấn định, nhưng công khóa mỗi ngày chẳng thể
thiếu. Họ dùng nhật lịch, ngày đầu tiên ta
phát nguyện niệm một ngàn tiếng, công khóa ngày hôm ấy
niệm xong, ta bèn vạch một chữ
Thập dưới ngày dó. Đấy là ghi sổ. Giống
như Công Quá Cách sau này, mỗi ngày ghi chép công khóa của
ḿnh chẳng hề thiếu, quư vị phát tâm niệm một
vạn tiếng th́ mỗi ngày niệm một vạn tiếng.
Cứ niệm đủ một vạn tiếng bèn vạch
một chữ Thập, vẽ kư hiệu ấy. Hằng
ngày niệm theo cách như vậy. Liên hoa thắng hội được
tổ chức như vậy. Chúng tôi tin tưởng người
tham gia tổ chức ấy nhất định rất nhiều,
v́ đến đấy niệm một ngàn tiếng chẳng
tốn bao nhiêu thời gian, sau khi niệm xong, trở về
nhà vẫn có thể làm công chuyện của họ. Không giống
liên xă của Viễn Công, phải ở lại nơi ấy,
ở măi nơi đó mà niệm cho tới khi văng sanh. T́nh
h́nh khác nhau, không phải là người thật sự phát
tâm, Ngài sẽ không thâu nhận.
Thuở ấy, văn học
gia Tạ Linh Vận đời Tấn, rất thân thiết
với Huệ Viễn đại sư. Tạ Linh Vận muốn
tham gia liên xă, nhưng Huệ Viễn đại sư không thâu
nhận. Đào Uyên Minh giao t́nh với Ngài cũng tốt
đẹp, Ngài cũng rất hoan nghênh Đào Uyên Minh tham
gia liên xă, nhưng Đào Uyên Minh không chịu tham gia. V́ lẽ
ǵ chẳng cho Tạ Linh Vận tham gia? Tập khí văn
nhân quá nặng, ông ta chuộng viết văn, làm thơ phú,
làm những thứ ấy; c̣n niệm Phật là hạ quyết
tâm muốn cầu sanh Tịnh Độ, cho nên ai nấy
đều thành tựu. Yêu cầu của liên hoa thắng hội
này cũng rất nhẹ nhàng, nếu mỗi ngày phát tâm niệm
mấy vạn câu Phật hiệu, sẽ rất có khả
năng thành tựu. Mỗi ngày niệm một ngàn tiếng
cũng kể như khá lắm, nếu suốt đời chẳng
thiếu sót, cũng chắc chắn sẽ văng sanh.
(Sớ) Nhất tịch, mộng
nhất nam tử, ô cân, bạch y, phong mạo thanh mỹ, vị
Trách viết: Dục nhập công Di Đà hội, khất
thư nhất danh.
(疏) 一夕,夢一男子,烏巾白衣,風貌清美,謂賾曰:欲入公彌陀會,乞書一名。
(Sớ: Một
đêm, mộng thấy một người đàn ông,
khăn đen, áo trắng, phong thái, diện mạo thanh cao,
đẹp đẽ, bảo ngài Tông Trách: “Tôi muốn dự
vào hội Di Đà của ông, xin hăy đề một tên”).
Có một tối, Ngài nằm mộng,
trong mộng thấy một nam tử; “cân” (巾) là mũ đội,
[“ô cân” là] mũ màu đen, mặc áo trắng. Người
này phong thái, diện mạo thanh cao, đẹp đẽ, tới
nói với pháp sư anh ta muốn tham dự hội Di Đà,
tham gia liên hoa thắng hội của Ngài, xin ghi danh.
(Sớ) Trách vấn công hà danh? Viết:
Phổ Huệ.
(疏) 賾問公何名?曰:普慧。
(Sớ: Ngài Tông Trách
hỏi: “Ông tên ǵ?” Đáp: “Phổ Huệ”).
Pháp sư bèn hỏi anh ta: “Ông
tên ǵ để tôi ghi tên”. Anh ta đáp: “Phổ Huệ”.
(Sớ) Hựu vân: “Gia huynh Phổ
Hiền, diệc khất đăng danh”.
(疏) 又云:家兄普賢,亦乞登名。
(Sớ: Lại nói: “Anh
tôi là Phổ Hiền cũng xin ghi danh”).
Anh ta ghi danh xong, lại nói: Anh
ta c̣n có một người anh tên là Phổ Hiền, cũng
ghi danh. Nói xong, không thấy đâu nữa!
(Sớ) Trách giác nhi ngữ chư
tôn túc.
(疏) 賾覺而語諸尊宿。
(Sớ: Ngài Tông Trách
tỉnh giấc, kể với các tôn túc).
Hôm sau, pháp sư đem cảnh
giới trong mộng kể với những bậc trưởng
thượng đức cao, tuổi trọng.
(Sớ) Giai
vân Hoa Nghiêm Ly Thế Gian phẩm, hữu nhị Bồ Tát
danh, năi tri thánh hiền u tán, dĩ nhị đại sĩ
thư ư lục thủ.
(疏)
皆云華嚴離世間品,有二菩薩名,乃知聖賢幽贊,以二大士書於錄首。
(Sớ: Họ đều nói
trong phẩm Ly Thế Gian của kinh Hoa Nghiêm có tên hai vị
Bồ Tát ấy, bèn biết là thánh hiền ngầm tán
dương, bèn đề tên hai vị đại sĩ ở
đầu sổ [công cứ]).
Mọi
người suy nghĩ, hai vị này là hai vị Bồ Tát
trong kinh Hoa Nghiêm, tức Phổ Hiền Bồ Tát và Phổ
Huệ Bồ Tát. Bồ Tát cũng tới tham gia hội này,
cho nên ghi tên Phổ Hiền và Phổ Huệ vào vị trí thứ
nhất và thứ hai. Đó là cảm ứng chẳng thể
nghĩ bàn.
(Sớ) Chiêu đại giả.
(疏) 昭代者。
(Sớ: Hiện thời...)
“Chiêu đại” là hiện thời.
Phía trên là nói về quá khứ, nói trong lúc “hiện tại” tức là nói trong thuở ấy, tức
là nói về thời đại của Liên Tŕ đại
sư, những năm cuối dưới đời Minh.
(Sớ) Như Tây Trai, Không Cốc,
Thiên Kỳ, Độc Phong đẳng, giai cận thế
cao tăng, đốc tín tinh tu, thất hưu tiền cổ,
tương tục bất tuyệt, sảo tường Văng
Sanh Tập trung. Cái thiên vạn trung, kỷ kỳ nhất
nhị nhi dĩ.
(疏) 如西齋、空谷、天奇、毒峰等,皆近世高僧,篤信精修,匹休前古,相續不絕,稍詳往生集中。蓋千萬中,紀其一二而已。
(Sớ: Như Tây Trai, Không Cốc, Thiên Kỳ,
Độc Phong v.v... đều là những bậc cao
tăng trong thời cận đại, ḷng tin chuyên dốc,
tu hành thuần nhất, tốt lành sánh ngang cổ nhân, nối
tiếp chẳng dứt. Những chuyện được
kể khá tường tận trong Văng Sanh Tập chỉ là
ghi chép một hai trường hợp trong ngàn vạn
trường hợp mà thôi!)
Thiền sư Sở Thạch Kỳ
có Tây Trai Tịnh Độ Thi, sách Tịnh Độ Thập
Yếu có sưu tập sách này, toàn là thơ ca ngợi Tịnh
Độ. Thiền sư Không Cốc Long có một tác phẩm
chuyên khuyên tu Tịnh Độ mang tên Không Cốc Tập,
trong Vạn Tục Tạng có sưu tập. Thiền sư
Thiên Kỳ có Quỳnh Tuyệt Tập, thiền sư Độc
Phong Thiện có Ngữ Lục để lại cho người
đời sau. Những vị này đều sống vào cuối
đời Minh, đều là những vị rất có thành
tựu trong Phật môn. Hơn nữa, những vị này
trước đó tu Thiền, là những người sau
khi đă thành tựu kha khá trong nhà Thiền, quay trở lại
niệm Phật, đều là niệm Phật văng sanh Tịnh
Độ. Trong Văng Sanh Truyện có truyện kư của họ.
Những
chuyện này quả thật nói măi chẳng hết, quá nhiều!
Ở đây chỉ có thể nêu lên vài vị để khuyên
lơn, khích lệ mà thôi.
(Huyền Nghĩa) Chí ư cảm
hộ.
(玄義) 至於感護。
(Huyền Nghĩa: C̣n như cảm ứng, hộ
tŕ).
“Cảm”
là cảm ứng, “hộ” là
hộ tŕ.
(Huyền Nghĩa) Tắc túc oán
đắc độ, ác quỷ bất xâm, linh ứng tắc
cổ mục trùng minh, phu tù thoát nạn.
(玄義) 則宿冤得度,惡鬼不侵,靈應則瞽目重明,俘囚脫難。
(Huyền Nghĩa:
Th́ oán thù đời trước được độ
thoát, ác quỷ chẳng xâm hại, linh ứng th́ như mắt
mù sáng lại, tù nhân thoát nạn).
Ở đây cũng nêu ra mấy
câu chuyện.
(Sớ) Oán độ giả.
(疏) 冤度者。
(Sớ: Độ kẻ oán).
Oán quỷ lẩn quẩn bên thân,
niệm Phật có thể độ họ. Hiện thời,
t́nh h́nh này trong thế gian rất nhiều, nhưng người
ta không tin, như vậy là chẳng có cách nào hết! Nếu
thật sự tin tưởng, nhất tâm niệm Phật,
những oán quỷ chắc chắn sẽ rời khỏi .
(Sớ) Đường Thiệu
Bưu, Trấn Giang nhân.
(疏) 唐邵彪,鎮江人。
(Sớ: Đời
Đường, Thiệu Bưu là người xứ Trấn
Giang).
Đây là chuyện của
người đời Đường, xảy ra tại
Trấn Giang, tỉnh Giang Tô.
(Sớ) Vi chư sanh thời.
(疏) 為諸生時。
(Sớ: Lúc c̣n là chư sanh).
“Chư
sanh” là Tú Tài, khi đậu Tú Tài.
(Sớ) Mộng chí nhất công phủ.
(疏) 夢至一公府。
(Sớ: Mộng đến một công thự).
Mộng đến một nha
môn.
(Sớ) Chủ giả vấn: “Nhữ
tri sở dĩ bất đệ phủ?”
(疏) 主者問汝知所以不第否。
(Sớ: Viên trưởng quan hỏi:
“Ngươi có biết sao thi chẳng đậu hay
chăng?”)
Ông ta là Tú Tài, khi Tú Tài đi
thi tiếp mà đậu sẽ thành Cử Nhân. Hằng
năm cứ rớt măi, chẳng đậu! Mộng tới
nha môn, có người hỏi ông ta: “Ngươi có biết
v́ lẽ ǵ thi chẳng đậu hay chăng?”
(Sớ) Bưu đối bất
tri.
(疏) 彪對不知。
(Sớ: Thiệu Bưu đáp: “Không biết!”)
Ông ta thưa: “Tôi chẳng biết!”
.
(Sớ) Nhân sử nhân dẫn
Bưu tiền hành
(疏) 因使人引彪前行。
(Sớ:
Do vậy, sai người dẫn ông Bưu tiến lên trước).
Cho ông ta thấy nhân quả báo ứng.
(Sớ) Kiến đại hoạch
trung.
(疏) 見大鑊中。
(Sớ: Thấy
trong chiếc vạc lớn).
“Hoạch”
là cái chảo lớn. Thấy trong chảo....
(Sớ) Hữu cáp lỵ tác nhân ngữ, hô Bưu danh.
(疏) 有蛤蜊作人語,呼彪名。
(Sớ: Thấy ṣ nói tiếng
người, gọi tên ông Bưu).
Đại khái là
ông ta thường ưa ăn đồ biển
tươi, ăn quá nhiều! Những con ṣ ấy đều
gọi tên ông ta, chẳng hề quên mất.
Quư vị hăy suy nghĩ: Nếu ăn những món c̣n sống,
nó sẽ biết tên quư vị là ǵ. Hiện tại, chúng nó
không có cách nào phản kháng, không có sức báo cừu, đợi
có dịp, nó sẽ chẳng tha quư vị. Chuyện này rất
phiền! Nếu thấy những chuyện này nhiều
hơn, quư vị sẽ chẳng dám ăn nữa!
(Sớ) Bưu bố.
(疏) 彪怖。
(Sớ: Thiệu Bưu sợ hăi).
Thấy trước đây ḿnh
đă ăn những thứ này, nay mỗi con ṣ đều
nhớ, món nợ này phải trả, Thiệu Bưu kinh hoảng!
(Sớ) Toại niệm A Di
Đà Phật.
(疏) 遂念阿彌陀佛。
(Sớ: Bèn niệm A Di Đà Phật).
Do vậy bèn lớn tiếng niệm
A Di Đà Phật.
(Sớ) Cáp lỵ biến hoàng
tước phi khứ.
(疏) 蛤蜊變黃雀飛去。
(Sớ: Ṣ biến
thành chim sẻ bay đi mất).
Vừa niệm A Di Đà Phật,
những con ṣ ấy đều được siêu độ.
Chúng nó nghe Phật hiệu đều được siêu
độ, biến thành chim sẻ bay đi. Chắc có
người muốn hỏi: Những con ṣ ấy có đều
văng sanh hay chăng? Chưa chắc, nhưng có thể từ
súc sanh vượt thoát lên nhân đạo; nếu công lực
lớn hơn, có thể siêu độ chúng tới thiên
đạo.
(Sớ) Bưu hậu cập đệ, quan chí An Phủ
Sứ.
(疏) 彪後及第,官至安撫使。
(Sớ: Về sau,
Thiệu Bưu thi đỗ, làm quan tới chức An Phủ
Sứ[10]).
Nhân duyên này cũng chẳng thể
nghĩ bàn, cũng là do thiện căn trong đời quá khứ;
nếu không, làm sao ông ta mộng thấy cảnh giới này
mà niệm Phật? Đấy là “túc
oán đắc độ”.
(Sớ) Quỷ khước giả.
(疏) 鬼卻者。
(Sớ: Quỷ thoái lui).
Đây là giải thích chuyện
ác quỷ chẳng xâm phạm.
(Sớ) Phật thế.
(疏) 佛世。
(Sớ: Thời đức Phật).
Đây là một câu chuyện
trong kinh điển.
(Sớ) Hữu nhất quốc
lân ư La Sát.
(疏) 有一國鄰於羅剎。
(Sớ: Có một
nước ở gần chỗ quỷ La Sát).
Ở gần xứ quỷ La
Sát.
(Sớ) La Sát thực nhân vô độ.
(疏) 羅剎食人無度。
(Sớ: La Sát ăn thịt người không biết
bao nhiêu).
La Sát ăn thịt người,
lại c̣n ăn rất nhiều!
(Sớ) Vương ước: “Tự
kim quốc trung, gia dĩ nhất nhân, thứ đệ tống
dữ, vật đắc uổng sát!”
(疏) 王約:自今國中,家以一人,次第送與,勿得枉殺。
(Sớ: Vua bèn ước hẹn
với quỷ: “Từ nay trở đi, mỗi nhà trong
nước sẽ theo thứ tự cống nạp một
người cho ngươi, đừng giết chóc bừa
băi!”).
Quốc vương hết cách, đấu với hắn không lại,
mong quỷ La Sát đừng giết người bừa
băi. Mỗi nhà dân trong nước này sẽ thay phiên mỗi
ngày dâng một người cho La Sát ăn, chớ nên nhiễu
loạn khiến mọi người chẳng an ổn!
La Sát cũng đồng ư.
(Sớ) Hữu phụng Phật
gia, chỉ sanh nhất tử, thứ đệ sung hành, phụ
mẫu ai hào, chúc linh chí tâm niệm Phật.
(疏) 有奉佛家,只生一子,次第充行,父母哀號,囑令至心念佛。
(Sớ: Có một
nhà thờ Phật, chỉ sanh được một trai,
theo thứ tự phải dâng nạp, cha mẹ đau đớn
khóc lóc, dặn ḍ con hăy chí tâm niệm Phật).
Có một hôm
luân phiên tới một nhà nọ chỉ có một con duy nhất,
đứa bé ấy chẳng thể không đi. Cả nhà
đều niệm Phật, cha mẹ dặn con hăy nhất
tâm niệm Phật, cầu sanh Tịnh Độ.
(Sớ) Dĩ Phật oai lực,
quỷ bất đắc cận.
(疏) 以佛威力,鬼不得近。
(Sớ: Do oai lực của Phật, quỷ chẳng
tới gần được).
V́ đứa bé niệm Phật,
niệm suốt đêm đến hừng đông, quỷ La
Sát chẳng thể đến gần!
(Sớ) Minh thần văng thị,
kiến tử thượng tại.
(疏) 明晨往視,見子尚在。
(Sớ: Sáng hôm sau,
cha mẹ ra xem, thấy con vẫn c̣n sống).
Hôm
sau, [cha mẹ thấy] đứa bé vẫn c̣n sống, quỷ
La Sát chẳng bắt được!
(Sớ) Tương chi nhi hoàn, tự
thị La Sát chi hoạn toại tức.
(疏) 將之而還,自是羅剎之患遂息。
(Sớ: Dẫn con
trở về, từ đấy, nạn La Sát bèn chấm dứt).
Từ đấy trở đi,
quỷ La Sát chẳng c̣n tới nhiễu loạn ở
nơi ấy nữa. La Sát là quỷ ăn thịt người,
hễ niệm Phật, nó sẽ chẳng dám gây hại.
Đây là một câu chuyện trong kinh Phật.
Trong bút kư của cư sĩ Đinh
Phước Bảo có chép một chuyện vào đầu thời
Dân Quốc. Có một người buôn bán, cùng kinh doanh chung với
bạn bè. Khi lên thuyền, người bạn không cẩn
thận, rớt xuống sông chết đuối. Sau khi trở
về, vợ người bạn rất hoài nghi: “Gă này ham
tiền hại mạng!” Ông ta chịu oan, không có cách nào biện
bạch, cũng không có cách nào chứng minh. Quỷ ấy
sau khi chết vẫn thường đến gặp ông ta,
bạn bè thân thiết mà! Ông ta cũng chẳng
sợ, c̣n bày rượu và thức ăn đăi quỷ. Ông
thường tán chuyện với quỷ, bảo quỷ:
“Người nhà ông thường nghi ngờ ta”. Quỷ nói
không sao, sau này sẽ từ từ ḥa giải với họ.
Có một hôm, ông ta niệm Phật, quỷ bảo: “Ông
đừng niệm”. Ông ta hỏi: “V́ sao?” Quỷ nói: “Khi
ông niệm, tôi chẳng dám tới gần ông”. Ông ta nghe lời
ấy, bèn lớn tiếng niệm, niệm nhiều
hơn, quỷ chạy mất. Ông ta mới hiểu niệm
Phật có lợi ích như thế; về sau, xuất gia,
chuyên môn niệm Phật. Niệm Phật có sức mạnh
lớn như thế đó! Quỷ chẳng dám tiếp cận.
Do vậy, người niệm Phật điều ǵ
cũng chẳng sợ, bất luận cảnh giới nào,
chỉ cần định cái tâm, vọng niệm ǵ cũng
chẳng màng, nhất tâm niệm Phật, hết thảy
yêu ma quỷ quái đều chẳng đến gần bên
thân!
(Sớ) Mục minh giả.
(疏) 目明者。
(Sớ:
Mắt sáng).
Đây cũng là cảm ứng
chẳng thể nghĩ bàn!
(Sớ) Tống Sùng thị nữ,
song cổ.
(疏) 宋崇氏女,雙瞽。
(Sớ: Đời
Tống, cô gái họ Sùng, hai mắt đều mù).
Hai con mắt đều mù.
(Sớ) Niệm Phật tam niên, tinh
cần bất thế, song mục trùng minh như cố.
(疏) 念佛三年,精勤不替,雙目重明如故。
(Sớ: Niệm Phật
ba năm, chuyên tinh, siêng năng, chẳng thay đổi chí,
hai mắt bèn sáng lại như cũ).
Mù là do nghiệp chướng,
niệm Phật có thể tiêu nghiệp chướng, nhất
là chí thành niệm Phật, thành tâm thành ư niệm suốt ba
năm. Tinh chuyên, siêng năng, chẳng đổi chí, chẳng
giải đăi! Nghiệp chướng tiêu trừ, hai mắt
khôi phục. Hết thảy bệnh khổ, thành tâm thành ư niệm
Phật, sẽ đều có cảm ứng. V́ thế,
người thật sự niệm Phật có bệnh, không
nên kiếm bác sĩ, mà hăy nhất tâm niệm Phật, nghiệp
chướng tiêu trừ sẽ lành bệnh. Nếu nghiệp
chướng chẳng tiêu, bèn niệm Phật văng sanh. Thế
giới này có ǵ tốt lành để lưu luyến?
Khăng khăng một mực, niệm Phật mới có cảm
ứng. Niệm Phật chẳng có cảm ứng là do tham cầu
thế gian này, vẫn chưa nỡ đi, ngoài miệng bảo
ta niệm Phật muốn sanh về Tây
Phương Cực Lạc thế giới, trong tâm vương
vấn thế gian này, không chịu đi. Tâm chẳng chân thành,
niệm Phật cũng chẳng có cảm ứng, niệm Phật
hiệu mà tai nạn cũng không tiêu, bệnh cũng chẳng
lành. Cứ khăng khăng một mực niệm, sẽ
có thể tiêu tai, có thể lành bệnh, có thể văng sanh, tinh
thuần, siêng năng th́ sẽ có thể đạt được!
Do vậy, tin Phật không dễ
dàng! Thông thường, người ta tin Phật, nhưng bán
tín bán nghi, chẳng phải là khăng khăng một mực
tin Phật. Khăng khăng một mực tin tưởng
sẽ có cảm ứng chẳng thể nghĩ bàn! Ngày hôm
nay
chúng ta giảng tới đây.
A Di
Đà Kinh Sớ Sao Diễn Nghĩa
Phần 45 hết
[1] Uất Tŕ Kính Đức tên thật là Uất
Tŕ Cung (585-658), Kính Đức là tên tự, người xứ
Thiện Dương, Sóc Châu (nay thuộc Sóc Thành, Sóc Châu, tỉnh
Sơn Tây). Ông này xuất thân là thợ rèn, về sau
đăng lính, do vũ dũng được phong tới
chức Triêu Tán Đại Phu. Kính Đức theo Lưu
Vũ Châu chống lại nhà Tùy, lập nhiều chiến
tích. Sau đấy, bị tướng của Lư Thế Dân
(Đường Thái Tông) bắt được, dụ
hàng, ông ta theo Lư Thế Dân trở thành một đại
tướng khai quốc công thần, được ghi tên
trong gác Lăng Yên. Cùng với Tần Quỳnh, ông ta
được dân Trung Hoa coi là “môn thần” (thần giữ
cửa), các đền miếu Trung Hoa thường vẽ
h́nh hai ông này để trấn yểm quỷ mị không
cho vào cửa. Do lúc trẻ ông ta từng làm thợ rèn, nên
c̣n được coi là thần bảo hộ nghề rèn ở
Trung Hoa. Ḍng họ Uất Tŕ vốn xuất phát từ sắc
dân thiểu số Tiên Ty thời Bắc Ngụy. Người
thuộc bộ lạc Uất Tŕ của Tiên Ty đều lấy
Uất Tŕ làm họ. Uất Tŕ cũng là họ của hoàng
tộc xứ Vu Điền.
Ngài Khuy Cơ (632-682), tên tự là Hồng
Đạo, là con trai của Uất Tŕ Tông (giữ chức
Tả Kim Ngô Tướng Quân, đô đốc Tùng Châu,
tước Khai Quốc Công). Khi ngài Huyền Trang bắt
đầu dịch kinh, Sư được phái phục vụ
và bảo vệ dịch trường. Ngài Huyền Trang thấy
chàng thanh niên này mặt mũi thanh tú, khí độ hào hùng,
liền muốn hóa độ thành đệ tử, nên thương
lượng với cha ngài Khuy Cơ. Do Khuy Cơ vốn là
quư tộc, nên phải tốn qua nhiều thủ tục mới
có thể xuất gia nên măi cho đến năm Trinh Quán 22
(648) mới chính thức xuất gia. Năm Vĩnh Huy thứ
năm (654), Sư vâng chiếu học văn tự của
năm xứ Ấn Độ, hai năm sau, chính thức
tham dự vào hàng ngũ tăng sĩ dịch kinh, đảm
nhiệm vai tṛ Bút Thọ, theo hầu ngài Huyền Trang trải
khắp các dịch trường tại Từ Ân, Tây Minh, Ngọc
Hoa v.v... Ngài từng tạo tượng Văn Thù Bồ Tát
bằng ngọc thạch tại Ngũ Đài Sơn, và
đích thân chép kinh Bát Nhă. Những tác phẩm chủ yếu
của Ngài là Bát Nhă Ba La Mật Đa Tâm Kinh U Tán, Diệu
Pháp Liên Hoa Kinh Huyền Tán, Thuyết Vô Cấu Xưng Kinh Sớ,
Nhân Minh Nhập Chánh Lư Luận Sớ, Biện Trung Biên Luận
Thuật Kư, Tạp Tập Luận Thuật Kư, Duy Thức
Nhị Thập Luận Thuật Kư, Đại Thừa Bách
Pháp Minh Môn Luận Giải, Du Già Sư Địa Luận
Lược Toản, Đại Thừa Pháp Uyển
Nghĩa Lâm Chương, Thành Duy Thức Luận Khu Yếu,
Đối Pháp Luận Sớ, Kim Cang Kinh Luận Hội
Thích, Di Lặc Hạ Sanh Kinh Sớ.
[2] Thông thường “nhị thất” là mười bốn (2x7), Ḥa
Thượng Tịnh Không giảng là “hai mươi bảy”
nên chúng tôi dịch theo lời giảng của Ngài.
[3] Tịnh Độ Tùng Thư đúng như
tên gọi là một bộ tổng tập bao gồm toàn bộ
tất cả những tác phẩm viết về Tịnh
Độ từ trước đến nay, do các vị
Đạo An, Mao Dịch Viên, Trần Tử B́nh v.v... biên soạn
vào năm 1972, thâu thập ba trăm tác phẩm, chia thành kinh
luận, chú sớ, tinh yếu, trước thuật, toản
tập (trích lược những phần trọng yếu),
thi kệ, hành nghi (nghi thức), sử truyện. Trong mỗi
loại, các tác phẩm được sắp xếp theo
triều đại và niên đại.
[4] Thành phố Thượng Ngu nằm ở
Đông Bắc tỉnh Chiết Giang, thuộc hạ lưu
sông Tào Nga. Huyện Thượng Ngu đă được
thành lập từ thời Tần Thủy Hoàng. Theo truyền
thuyết, đây là đất phong của con cháu vua Ngu Thuấn,
cho nên mới gọi là Thượng Ngu.
[5] Nhà ăn (trai đường) được
gọi là Ngũ Quán Đường v́ khi thọ trai, phải
quán tưởng năm điều:
1. Kế công đa thiểu, lượng
bỉ lai xứ: Xét công nhiều ít, nghĩ do đâu mà có.
Cơm cháo một ngày ba thời đều chẳng dễ
có. Phải nghĩ đến các thức ăn do bao người
vất vả gieo trồng, chăm bón, gặt hái, phơi sấy,
xay giă, nấu nướng, chế biến, toàn bộ đều
do đàn na tín thí cúng dường.
2. Thổn dĩ đức hạnh, toàn
khuyết ứng cúng: Tự xét đức hạnh của
chính ḿnh có xứng đáng nhận lănh sự cúng dường
ấy hay chưa, phát khởi tâm trân trọng, dụng công
tu hành.
3. Pḥng tâm nan quá, thực đẳng vi
tông: Đề pḥng cái tâm mắc phải tham, sân, si, chớ
tham đồ ăn ngon. Thấy món ngon chẳng khởi tâm
tham, luôn quán chiếu, thấy hết thảy đều do
các duyên ḥa hợp, đều là hư huyễn.
4. Chánh sự lương dược, vị
liệu h́nh khô: Thức ăn là món thuốc tốt lành
để chữa căn bệnh thân thể khô gầy.
5. Vị thành đạo nghiệp,
ưng thọ thử thực: Ăn uống nhằm duy tŕ
sắc thân này để tu tập đạo nghiệp thành
công, chớ không phải để cung phụng, chiều
chuộng cái thân, thỏa măn ḷng tham.
[6] Chữ “thương sanh” theo nghĩa gốc là nơi cây cỏ
sanh trưởng tươi tốt, như trong kinh Thư,
thiên Ích Tắc có câu: “Đế
quang thiên chi hạ, chí ư hải ngung thương sanh”,
Khổng Tử giảng câu này phải hiểu là “quang thiên chi hạ, chí ư hải
ngung, thương thương nhiên sanh thảo mộc, ngôn
sở cập quảng viễn” (chỗ có ánh sáng mặt
trời, cho đến góc biển,
cây cối mọc xanh tươi, ư nói: Sự phổ cập
rất xa rộng). Về sau, chữ “thương sanh” thường được dùng
để chỉ dân chúng.
[7] Quyển tử là in trên một tờ giấy
dài, hai đầu gắn trục để cuộn lại.
V́ thế, kinh Phật c̣n được gọi là “xích trục hoàng quyển” (trục
đỏ, quyển vàng). Triếp điệp bản là in
thành từng trang trên một tờ giấy dài, in xong sẽ
xếp thành sách, gắn b́a hai đầu. Những cách in này
nhằm mô phỏng lối chép kinh trên lá Bối. C̣n
“phương sách” là in giống như triếp điệp,
nhưng chỉ có một mặt giấy, xếp mặt
không có chữ đâu lưng vào nhau, dùng chỉ khâu gáy để
đính vào b́a, giống như sách hiện thời.
[8] Đại liệm nhằm phân biệt
với tiểu liệm. Tiểu liệm là dùng vải liệm
bọc kín thi thể người chết. Đại liệm
là đưa thi thể người chết đă tiểu
liệm vào quan tài. Nghi lễ Nho gia quy định rất rắc
rối, chẳng hạn khi tiểu liệm phải bọc
vải liệm theo tŕnh tự nào, buộc dây từ chỗ
nào trở đi. Khi đại liệm cũng có quy định
đặt theo hướng nào, chất liệu quan tài tùy
theo độ tuổi của người chết mà khác biệt,
sơn phết quan tài như thế nào. Chẳng hạn
người chết từ năm mươi tuổi trở
xuống, không được sơn quan tài sắc vàng, chỉ
dùng màu đỏ v.v...
[9] Thiên Giám là niên hiệu của
Lương Vũ Đế (Tiêu Diễn).
[10] An Phủ Sứ, c̣n gọi là Kinh Lược
Sứ, Tuyên Phủ Sứ, hay Tuyên Úy Sứ, được
thiết lập từ đời Tùy, là mệnh quan do triều
đ́nh phái đi tuần sát các quan chức tại các địa
phương. Về sau, chức vụ này thường là một
vơ quan cao cấp. Đến đời Tống, do chủ
trương trung ương tập quyền, các chức vụ
Tiết Độ Sứ, Quán Sát Sứ đều phế bỏ,
chức Tri Châu trực thuộc triều đ́nh. Do phạm
vi quản trị của Tri Châu quá nhỏ, triều đ́nh
phải phái mệnh quan triều đ́nh đi làm An Phủ
Sứ coi sóc những khu vực lớn hơn. Đến
đời Nam Tống, An Phủ Sứ được gọi
là Kinh Lược An Phủ Sứ, có quyền hạn khá lớn.
Đến đời Nguyên, chứ An Phủ Sứ quản
trị một Lộ, tức tương đương với
Tỉnh Trưởng sau này.